Biển và anh ...

Thảo luận trong 'Cảm xúc = tình bạn + tình yêu' bắt đầu bởi canon, 15/4/11.

  1. canon New Member

    Khi buồn, người ta muốn ra biển, khi cô đơn, đứng trước biển để thấy lòng mình được trải rộng, mênh mông toả theo những con sóng trắng… muốn ngắm biển và thả mặc cho tâm hồn bay theo gió biển… Không dịu êm, chẳng ồn ào, chỉ duy có những khúc đoạn mà sóng vô tình đập mạnh vào bờ đá, lúc đó ta mới thấy nó ồn ào, còn bình thường ư, chỉ nhẹ thôi, rất khẽ…

    Có đôi lúc... một mình nơi đây, chỉ còn ta và biển, đứng trước biển, ta tự do tự tại, ta thuộc về biển, biển thuộc về ta…nhìn về phía xa chân trời, nhìn những con sóng cuộn trào xốc nổi, những cánh chim hải âu chao liệng trên bầu trời, tận hưởng làn gió mát lành, mang theo chút mặn mòi biển cả, gửi đến ta hương vị của thiên nhiên, gửi đến anh lời thì thầm của biển, của ta...

    “ Nếu em đứng trước biển em sẽ rất nhớ anh…

    Chỉ còn hình ảnh anh trước biển, dải cát này, những đợt sóng này, anh trở về nguyên vẹn của ngày xưa. Sóng bạc đầu nỗi nhớ, núi chìm sâu vào giấc ngủ. Thời gian như sợi dây vô hình như muốn níu kéo ta quay về quá khứ, một thời đã xa, một thời của tuổi trẻ, vụng dại…



    Em muốn ra biển. Muốn được chạy chân trần trên cát, thả hồn mình theo những con sóng, đi xa, thật xa, để thấy mình quá nhỏ bé trước trời đất bao la, như một hạt cát, giữa muôn vàn hạt cát, mênh mông, mênh mông...muốn được vỗ về, an ủi, muốn được tựa lên bờ vai anh, nắm tay anh, cùng anh vẽ trên cát, muốn được hét thật to trước biển cho sóng đánh tan đi nỗi buồn…

    ***

    Em tìm về một thời kí ức, em tìm thấy em của ngày xưa, vẫn trẻ con lắm, vẫn xốc nổi lắm, vẫn sợ sệt và ngang bướng lắm… Em nhận ra em lạc lõng giữa những con sóng biển, có chăng em chưa bao giờ thuộc về nơi này, chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ là nơi thứ hai mình sinh ra thêm một lần nữa, có chăng, Biển chẳng bao giờ là của em, phải không anh? Chỉ khi em nhận ra mình đang thiếu một bàn tay, một bóng hình trên con đường dài quen thuộc đã từ lâu chỉ có một mình em đơn độc …em mới ngỡ ngàng nhận ra hình như em lạc bước, hình như em đang đánh mất một thứ gì đó quý giá lắm !

    ***

    Một ngày mùa đông, lang thang trên biển. Từng cơn gió thổi vi vu. Tiếng sóng nhẹ nhàng như ru những kí ức ngủ ngoan trong cơn đau mê mải …

    - “ Anh sẽ là Sóng, còn em là bờ cát êm dịu cho con Sóng anh luôn tìm về bến bờ bình yên và hạnh phúc”…

    Biển lặng sóng, những con sóng không còn vỗ bờ cát …chỉ nghe tiếng vi vu vi vu theo cơn gió chiều của Biển ! Ngủ yên nhé Sóng …

    by: Canon
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này