Buông tay để hạnh phúc

Thảo luận trong 'Cảm xúc = tình bạn + tình yêu' bắt đầu bởi thuyng94, 3/7/15.

  1. thuyng94 New Member

    BUÔNG TAY ĐỂ HẠNH PHÚC……

    Em đã bước chông chênh trên con đường đầy kỉ niệm….
    Em….
    Một cô gái vô tư,hòa động… và khỏi phải nói rằng là em lại rất xinh, thân hình khiến bao cô gái phải ghen tị….
    Em…
    Không phải nói là học giỏi nhưng luôn là đứa đứng thứ nhất của nhóm….
    Và..,
    Em…. tự tin, bướng bỉnh, ngang tàn,cố chấp….
    Có lẽ….
    Tất cả mọi thứ với em quá hoàn hảo, bao nhiêu người bên em nhưng không đủ để làm con tim lỡ nhịp….
    Rồi… cái người mà k ai biết đấy là ai đấy….lại mang đến cho em 1 cảm xúc mãnh liệt….Em yêu người ấy …. mối tình đầu vụn dậy…
    Em yêu người ấy – anh, yêu cái tính thật thà, chất phát, yêu 1 người con miền biển làn da rám nắng,tay chân chai sạn vì cuộc sống mưu sinh…Em yêu anh chỉ đơn giản vậy thôi…anh cũng vậy anh yêu em hơn cả bản thân mình, yêu với lòng nhiệt huyết của con trai mới lớn,yêu em cô gái miền đông với nụ cười tỏa nắng….
    Anh chẳng có gì ngoài một công việc đủ để sống qua ngày, anh không có ai ngoài em ra,bạn bè cũng không…..anh sống khép kín,chỉ cười và nói với mỗi mình em, đôi khi em vẫn cười và nói bông đùa rằng:”anh giống nhân vật – ‘người trong bao’mà em đã được học quá”, a lại cười và cốc vào đầu e…. Giá như em trẻ con hoài để em có thể được sống như thế… nhưng ai rồi cũng phải lớn anh nhỉ,thoát chốc e đã là 1 cô sinh viên tài chính với 1 ước mơ ấp ủ trong đầu, với cái tuổi mới lớn bao mộng mơ….
    Em bắt đầu có bạn bè mới những con người mới, những vệ tinh mới lại vây lấy em…. nhưng không, em vẫn nắm tay anh…
    Anh bận lắm, anh không nhắn tin em mỗi sáng, anh không chở em đi chơi mỗi nhịp lễ đến,anh không có nhiều thời gian bên em và em thấy trống rỗng khi bạn bè kể với nhau những cuộc đi chơi,những món quà nhỏ… em cô đơn… e khóc…. em trách anh vô tâm… nhưng em vẫn yêu anh… vẹn nguyên ngày đầu………
    Rồi 1ngày đầy nắng, vẫn những thói quen cũ nhưng chỉ là …. e không nhắn tin anh vào mỗi sáng nữa, e không chờ đợi những cuộc gọi từ anh nữa… mà dành thời gian chăm sóc bản thân mình hơn, em gặp gỡ bạn bè, em vui hơn, yêu đời hơn, em thôi giận hờn vu vơ hơn…..
    Tình yêu lỡ nhịp rồi anh nhỉ….

    [​IMG]
    Anh bắt đầu ghen với những tin nhắn lạ, những cuộc vui mà không thèm nghe điện thoại của anh… anh giận và lần đó em thấy anh buồn như thế nào…. vậy mà em cứ mặc kệ do anh vô tâm thì em cứ vô tình… lỗi đâu phải riêng em…
    Gió mùa đông chớm lạnh, len lỏi qua từng ngỏ ngách, cái lạnh làm cho người ta có thể là yếu đuối, có thể là mạnh mẽ và cũng có thể làm người ta dễ chịu…….. còn em và anh vẫn vậy anh bận việc, e bận học, đi chơi, và mỗi tối cùng nhau nói chuyện,cuối tuần cùng nhau hẹn hò…..
    Bốn năm lặng lẽ trôi qua, bốn năm em và anh bên nhau,bớn năm thật nhiều cung bậc cảm xúc, em đã là cô gái của tuổi 20, già hơn xíu, gìa trong suy nghĩ…. em lo cho tương lai 2 đứa…. em suy nghĩ thật nhiều, em bắt đầu sợ và hoang man….. thế giới em và anh khác xa nhau quá….. công việc, học thức, gia đình…. và một điều là ba mẹ em lại không chấp nhận anh…. cũng đúng thôi… ba mẹ nào lại muốn thấy con mình khổ…. và em thấy ba mẹ cũng có lý của ba mẹ…. nhưng em vẫn yêu anh…
    Trời lại lập xuân, bắt đầu một màu mới, tươi mát và đẹp đẽ, có thể nói mọi cảnh vật đều thay đổi…. chỉ duy nhất mình anh là không thấy sự thay đổi đó… anh không biết em phải tập cho mình mạnh mẽ khi không có anh bên cạnh, không chờ đợi sự quan tâm từ anh, em pải tự làm mọi thứ một mình…Có lẽ Anh cũng chưa biết gì… chỉ thấy em dạo này hơi lạ, ít quan tâm anh hơn, hay từ chối những cuộc hẹn,tránh mặt anh nhiều… và em biết anh nghi tại em bận học vì e gần năm cuối rồi… nhưng anh không biết em đã phải chọn cách quên anh là khi em mở lòng với một người khác – cùng lớp, hiền, chân thật, chín chắn, cũng quan tâm và người bạn đó yêu đơn phương em 4 năm trời( khi em tình cờ nghe được câu chuyện giữa những người bạn ) lặng lẽ bên em khi em buồn vì giận anh, im lặng nghe em nói khi anh không quan tâm em và người đó yêu em…..Cuộc sống luôn là những cái mới…. và con người luôn phải thay đổi để thích nghi…. thời gian cứ lặng lẽ trôi, em vẫn bên anh lặng lẽ nhưng e hờ hững, mỗi ngày phải nhũ với lòng mình buông tay…. e hoãn loạn mỗi khi gặp anh, e yếu đuối mỗi khi quyết định… e không mạnh mẽ như em nghĩ….em chịu thua với trái tim mình….
    Một ngày cuối thu…. nhìn dòng sông dịu dang trôi mãi, em chờ anh, em nhìn vào màn hình điện thoại của anh mĩn cười hạnh phúc vì khuôn em vẫn còn nằm trên ấy…
    Tít …… tít…….. tít …….
    Em tò mò….. bấm open…. và rồi 1 dòng tin nhắn hiện lên: ” anh rảnh không? Tối cafe, em mời…..nhớ anh…”
    Nước mắt em rơi….. vội vàng… nhưng em đủ tỉnh táo dừng lại kịp lúc… em mĩn cười khi anh bước ra…
    Em buông điện thoại cười và nói : ” tin nhắn của anh”
    Anh xem liền bấm delete…. vội ôm em vào lòng :”đừng nghĩ gì hết….. anh chỉ yêu em..”…
    Đêm hôm đó em uống rất nhiều thứ chất lỏng làm người ta quên đời, em khóc, em nói rất nhiều…..e ngục trên vai ai đó nhưng không phải anh… Sáng hôm sau, e thức dậy đầu đau như búa bổ… bước xuống nhà, đã thấy ai đó chờ đợi em…. em cứ tưởng đó chỉ là giấc mơ, nhưng không đó là sự thật, một sự thật phủ phàng rằng em sẽ mất anh….
    Sau ngày mà em tưởng chừng không bao giờ xảy ra…. em lại suy nghĩ, quyết định …. đã đến lúc em phải buông tay, em đã ích kỹ quá nhiều khi giữ anh bên cạnh mình mà biết trước rằng em không thể cùng anh bước tiếp, em đã quá tham lam khi vẫn còn muốn sự quan tâm của anh thật nhiều ….. em vẫn còn muốn anh là của riêng em….
    Em quyết tâm hơn…. em cố gắng mạnh mẽ….. e thường xuyên chọc ghẹo anh với người con gái đó, em tỏ vẻ không cần sự quan tâm…. em nói những lời làm anh tổn thương và em bỏ rơi anh những buổi chiều hẹn hò…. Em thấy trong anh sự đau đớn, em thấy anh khóc…. và em thì tỏ vẻ bình thường…. để rồi từng đêm em ngủ quên trong nước mắt, em mệt mỏi sau những lúc cải vả với anh…. em chán nản và tự trách cuộc sống này tại sao vô duyên cho em và anh gặp nhau…. yêu nhau.. nhưng không thể bên nhau.. em hận tất cả…. em hận bản thân mình, sao không bất chấp yêu anh, sao không mặc kệ mọi thứ, sao không? Lí trí và con tim….. em phải chọn một thôi.. và em biết lí trí sẽ thắng thôi….
    Tình yêu lỗi nhịp anh nhỉ…. anh sẽ trách em vô tình, anh sẽ hận em phải không….um,, a cứ trách…. nhưng xin anh đừng nhớ đến em…, anh phải sống vui hơn, hạnh phúc hơn, phải chứng mình cho e thấy rằng không có em…. anh vẫn sống tốt….
    Hôm nay mưa lại rơi trên con đường đó, em với cafe sữa một mình nhìn vào tấm hình cưới của anh trên f.b…nguoiwf con gái đó mà không vợ anh rất đẹp, cái đẹp dịu dàng của người con gái miền biển chân chất….. và ánh mắt anh hạnh phúc vô bờ….Em mĩn cười trong niềm vui của anh…. Mưa lại rơi vô tình, tim em cũng vô tình lỗi một nhịp,em thấy hơi chạnh lòng có khi người cầm bó hoa đó là em…. có khi người đeo chiếc nhẫn là em nhưng bây giờ phải nói gì anh nhỉ… anh đã tìm được cuộc sống mới là ai đó,anh đã tìm được con đường mới cùng ai đó….bàn tay vô thức lướt phím: “em chúc anh hạnh phúc ” …. Em nghiêng đầu nhìn dòng người hối hả vì mưa…. mưa dễ khiến cho người ta mền lòng và ủy mị mà con người đa cảm như em lại càng yếu đuối khi mưa….. Em mở message mình icon 1 cái mặt cười tươi rối và dòng chữ hiện lên “zk chờ anh lâu không? Anh ra nè zk” – em mĩn cười lặng lẽ….
    Có lẽ em đúng khi buông tay anh….. và có lẽ em may mắn khi gặp được người đó ….. người mà bây giờ em gọi là chồng…. Chồng em yêu em….. cũng yêu em với mối tình vụn dậy….. người….. đã nắm tay em khi em tưởng chừng mọi thứ sụp đỗ… mặc dù biết em yêu anh nhưng chồng em vẫn chấp nhận chờ đợi….. Và bây giờ em hạnh phúc khi nói lên rằng ” em yêu chồng em” …..
    Em phải đi rồi, chồng em đang chờ… chào anh – người con trai miền biển…
    Có lẽ …… hạnh phúc là khi người ta biết buông tay kịp lúc…..​
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
  2. quangkenly

    quangkenly New Member

    Tham gia ngày:
    7/9/15
    Bài viết:
    3
    anh nhớ.......?

Chia sẻ trang này