Cầu vồng trong đêm – chiếc cầu vồng của lòng nhân ái

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi mrkoolvn, 27/12/13.

  1. mrkoolvn New Member

    CoverCauVongTrongDemB (1).png

    Sinh năm 1996, năm 13 tuổi, Mikhail Samarsky (hiện đang là sinh viên khoa Quan hệ quốc tế của trường Đại học Tổng hợp quốc gia Matxcơva, Nga) đã đạt giải cuộc thi sáng tác văn học do Hãng truyền thông OLMA tổ chức, xuất bản được hai cuốn truyện: Đánh đu giữa những triền đồi và Cầu vồng trong đêm tập 1. Trong cuốn truyện của mình, Mikhail Samarsky đã dựng nên một hành trình đầy cao cả và thú vị của chú chó Trison. Trước khi về nhà Sashka, Trison từng có thời gian làm công việc dẫn đường cho ông cụ Ivan Savelievich, một người mà theo đánh giá của Trison: “Đó là một con người tuyệt vời và là một người bạn tốt của tôi”. Khi cụ ông Ivan Savelievich qua đời, Trison được chuyển về trường huấn luyện và tại đây, Sashka cùng mẹ và bà đã tới đón Trison về nhà. Sashka lúc đó 13 tuổi, vụ tai nạn vào năm 11 tuổi đã cướp đi sinh mạng của người bố, đồng thời mống mắt và thủy tinh thể bị tổn thương vĩnh viễn khiến cậu bị mù, không còn nhìn thấy gì nữa. Trison đến, và kiên quyết không xem mối quan hệ giữa mình và Sashka là chủ - tớ mà thực sự đó là hai người bạn. Bởi vậy, trải qua những hành trình đầy gian nan: khi lang thang vô gia cư, khi giữ nhà gác cổng, khi gặp những tình huống dễ mất mạng nhưng Trison vẫn thực thi bổn phận phụng sự thân chủ bằng những phẩm chất rất người. Chỉ đến khi Sashka đã thấy được cầu vồng sau lần phẫu thuật thì Trison mới lưu luyến chia tay để đến với một người khiếm thị mới. Hình ảnh chiếc cầu vồng hiện lên trong tác phẩm thật lung linh, và nó thực sự là món quà đặc biệt mang ý nghĩa nhân văn dành cho những người bạn. Một điều khiến không chỉ độc giả mà ngay cả những nhà văn chuyên nghiệp đều phải ngạc nhiên lẫn khâm phục. Đó là khi viết Cầu vồng trong đêm tập 1 Mikhail Samarsky mới 13 tuổi. Câu chuyện được gợi cảm hứng trong một lần tình cờ cậu gặp gỡ và làm quen với một thanh niên mù. Chính câu chuyện của người thanh niên mù về cuộc đời mình, với câu kết đầy ý nghĩa: “Đôi mắt của chúng tôi đã chết, nhưng trái tim vẫn đang sống” đã khiến Mikhail xúc động và quyết định viết về con chó dẫn đường có tên Trison và về những người khiếm thị mà nó phục vụ.
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

Chia sẻ trang này