clb tình nguyện trẻ- ct ngày cuối tuần rực rỡ

Thảo luận trong 'Giao lưu chung' bắt đầu bởi tinhnguyentre, 9/10/11.

  1. tinhnguyentre New Member

    nhật ký chương trình số 12
    "Có phải con ngoan, vì tự con vốn đã thiệt thòi?"


    highslide/graphics/warning.gif

    "Có phải con ngoan, vì tự con vốn đã thiệt thòi?"


    Đây là lần đầu tiên mình viết nhật ký hậu ctr, bởi mình đang thực sự có cảm hứng và hôm nay là 1 ngày mang nhiều cảm xúc đến mình.
    Hmm, viết từ buổi sáng nhỉ, mình ra đi mà trong lòng phơi phới, trời đẹp thế này cơ mà! Mình đã rất lo hôm nay mưa gió, bão bùng, thì thật tội cho mọi người lắm. Thế cơ mà trời lại đẹp. Tuy cả đoàn lên đường khá muộn vì một số bạn ko có xe, rồi 1 vài lý do abc khác nữa,, nhưng rồi đoàn cũng khởi hành. Thời tiết tốt, nhưng mọi người đi hơi chậm 1 chút, làm tiến độ di chuyển bị lùi mất gần 1 tiếng đồng hồ.....Tèn tèn tèn...Đến nơi!!!

    Điều đầu tiên tác động vào cảm nhận của mình, là 1 sự chuẩn bị (mình nghĩ là rất) tốt của cán bộ Trung tâm đối với việc mở sẵn nhạc trong hội trường, gọi các em ngồi sẵn ở đó chờ các anh chị.....Các hoạt động lần lượt được diễn ra: Vẽ tranh, chơi trò chơi, làm đồ tái chế (tái chế chuẩn bị ko tốt lắm nhé). Buổi trưa, Đội chiếu phim Niềm tin đã thống nhất mời các cụ lên xem phim "Nổi gió" - Một trong những phim đầu tiên của điện ảnh VN để tranh thủ mang chút niềm vui đến cho các cụ. Kết quả là: Các cụ ngồi chăm chú xem phim, các cụ gật gù, tán thưởng. Thật tuyệt!



    highslide/graphics/warning.gif


    highslide/graphics/warning.gif


    Buổi chiều, hoạt động thik thú và hay ho nhất, là chiếu phim hoạt hình :X nào thì Larva, rồi Shaun the Sheep, đến Hãy đợi đấy, và Doraemon ^^ bé Đạt ngồi xem phim trông cực kỳ đáng yêu và vô tư nhé! Em nào cũng cười sảng khoái khi phim hoạt hình đến đoạn "cao trào" ^^...
    ....
    Đây là lần đầu tiên mình cảm thấy gắn bó, thân thiết, một cách thật sự và rất tự nhiên ý, với 1 em bé sơ sinh. Mặc dù đã bế nhiều bé sơ sinh bị bố mẹ bỏ rơi ở các trung tâm, nhưng hôm nay bé Trình (họ tên của bé là Quách Công Trình nhé ^^) làm mình quấn quýt, quyến luyến lắm lắm. Bé được 6,5 tháng tuổi, là từng ấy tháng ngày bé được các mẹ ở TT ẵm bồng, chăm sóc. Bé đáng yêu lắm, ngoan vô cùng (trong khi bé Tíc Tắc tè 2 lần vào các cô tình nguyện viên thì bé Trình ngồi ngoan, ko khóc, và không tè dầm nhé). Khuôn mặt bé hiền cực, cơ mà buồn cười, vì bé cứ nhíu nhíu, nhìn như đang suy tư ghê lắm ấy, thực ra rất hay cười, và cười yêu ơi là yêu :X Mọi người thấy mình quấn chặt lấy bé, thì bảo "trông 2 mẹ con giống nhau", thích!!! ^^ Bé ngoan lắm, cho làm gì cũng phởn, cười hớn hở. 2 mẹ con cùng đi lang thang này, 2 mẹ con cùng vào thăm các cô chú Hậu cần này (hôm nay cảm ơn các cô chú nhiều lắm, cả đoàn đã ăn rất ngon và vừa miệng), rồi 2 mẹ con mình cùng ăn kẹo Oishi táo nhé (vụ này là có chú Tuấn ghen tị với con đấy, haha), sau cùng là 2 mẹ con cùng ngồi xem phim hoạt hình, mẹ cầm tay con để vỗ 2 bàn tay nhỏ xíu của con vào nhau, con cũng đưa tay theo, có mấy lúc con còn dang 2 tay ra, mẹ con mình làm Titanic nữa chứ, yêu cực!

    highslide/graphics/warning.gif


    highslide/graphics/warning.gif

    ...
    Chẳng biết con có đợi được mẹ quay lại chơi với con không, nhưng...mong con sớm được gia đình nào đó
    nhận về, đem cho con 1 mái ấm, nơi có đủ cả cha lẫn mẹ của riêng con (chứ không phải rất nhiều mẹ của rất nhiều các con như ở TT).

    Có phải con ngoan, vì tự con vốn đã thiệt thòi?

    Đây là chương trình số 12 rồi, vẫn còn rất nhiều "vấn đề", buổi họp tổng kết chtr chắc chắn sẽ rất "nóng", nhưng hôm nay, các em cũng đã có một ngày được chơi thoải mái, được cười thoải mái, lại có quà nữa nhỉ ^^
    Mong các chtr tiếp theo của chúng ta sẽ thuận lợi, được nhiều người ủng hộ và tham gia, đem đến cho các bé thật nhiều niềm vui và những nụ cười :X Cảm ơn Đội chiếu phim Niềm tin đã đồng hành với CLB Tình nguyện Trẻ trong nhiều ctr, we're almost a team ^^ :X :X :X (cảm ơn kịch liệt anh Kiên Sấu đã "bàn tiến" khi hôm trc em "bàn lùi" về việc nên hoãn ctr vì mưa bão ^^)

    highslide/graphics/warning.gif



    Tác giả bài viết: FreeWind
    Nguồn tin: Tình Nguyện Trẻ
    Một ngày xa thành phố

    Cảm ơn TNT đã cho mình cơ hội để ko còn mơ hồ về những con ng, để ko chỉ biết lắng lo ước mơ con đè chết cuộc đời con... Cảm ơn mọi ng đã cho mình những phút giây đc cho, để tạm lắng đi những phiền muộn dù phút giây, khoảnh khắc nào đó lại tự khuấy lên...Cảm ơn thời tiết đã nắng ấm để chương trình diễn ra trọn vẹn

    highslide/graphics/warning.gif

    Một ngày xa thành phố


    Là một ngày cùng Clb Tình nguyện trẻ Hà Nội chạy chương trình Ngày cuối tuần rực rỡ 12 tại Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Hòa Bình. Quả thực đây là lần 1st mình đc tận mắt chứng kiến và tìm hiểu cuộc sống của những em nhỏ, người già neo đơn, người lang thang cơ nhỡ, người tâm thần, nói chung là những con người là một cái gì đó còn rất mơ hồ trong nhịp sống hàng ngày của mình tại một trung tâm bảo trợ xã hội. Được vác ba lô lên vai; được đi; được mở rộng tầm mắt; được trò chuyện cùng các cụ bà; được nhìn ngắm các em nhỏ hào hứng tham gia các trò chơi vận động, vẽ tranh, làm đồ tái chế, chăm chú xem phim; được chấm tranh; được phát quà cho các em; được cười phớ lớ cùng các anh chị và các bạn TNT...đã là quá nhiều cho một ngày ngày cuối tuần rực rỡ, trước hết là với cá nhân mình.



    highslide/graphics/warning.gif


    highslide/graphics/warning.gif



    Ấn tượng đặc biệt với em Đạt, là đôi mắt hiền, nụ cười sáng, sự hiền lành, vui vẻ và điềm đạm của một ng đàn ông thể hiện ngay từ bé:">, tất cả tỏa lấp đi vẻ ngoài ko bình thường như bao em nhỏ may mắn khác. Ấn tượng về một nhịp sống lặng lẽ, bình thản nơi trung tâm của một huyện núi. Là bữa cơm quá đạm bạc: một ít cơm, canh bầu và cá khô..., là tiếng ca cải lương hăng say của một người tâm thần rồi lại lang thang ăn lá dại bên bụi cây. Là buổi chiều dần buông ở trung tâm, chiều nhẹ nhàng trong khu vườn tươi mát, các anh chị chuẩn bị ra về, hình ảnh em nhỏ bị đao lẩn thẩn chơi và uống sữa anh chị phát, chuẩn bị đc gọi về ăn bữa cơm cuối ngày...Có những nhịp sống hối hả, ngập trong ước mơ và dự định, ôm trong mình biết bao lo toan và muộn phiền; lại ở đâu đó như nơi đây, cuộc sống cứ thế là những ngày đều đều diễn ra, có chăng là mong chờ những ngày cuối tuần các TNV xuống chơi...rồi lại là lẩn thẩn, lang thang...từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người...

    highslide/graphics/warning.gif


    highslide/graphics/warning.gif


    highslide/graphics/warning.gif



    Cảm ơn TNT đã cho mình cơ hội để ko còn mơ hồ về những con ng, để ko chỉ biết lắng lo ước mơ con đè chết cuộc đời con... Cảm ơn mọi ng đã cho mình những phút giây đc cho, để tạm lắng đi những phiền muộn dù phút giây, khoảnh khắc nào đó lại tự khuấy lên...Cảm ơn thời tiết đã nắng ấm để chương trình diễn ra trọn vẹn. Cảm ơn anh Chính đã đồng hành cùng e gần 120km đường trường và cũng qua anh gửi lời cảm ơn chân thành cũng là lời xin lỗi đến cái- lưng-của- anh đã cho e dựa vào khi e mệt quá mà thiếp điimages/smilies/Yahoo/4.gif Cảm ơn bạn Minh đã dành táo cho mình:"> và xin lối vì đã phá giấc ngủ của bạnimages/smilies/smile.gif) Cảm ơn bạn Dũng cho mình lăng xăng chấm tranh dù ko có trình độ chuyên môn gì sấtimages/smilies/Yahoo/4.gif Cảm ơn chị Ốc, anh Duẩn, San... đã tự sướng cùng e:">

    highslide/graphics/warning.gif




    Tác giả bài viết: Nguyễn Thị Thu Hằng
    Nguồn tin: Tình Nguyện Trẻ
    Nhật ký "Ngày cuối tuần rực rỡ" 12

    Có một điều làm Pi nhớ mãi hôm đó .. nó đã khắc sâu và trong tâm trí của pi cũng như chị MC hôm đó ... Khi đút cơm cho Pé Phượng .. Pi và chị Mc ngồi đó .. Bé Phượng chỉ vào mình rồi chị Mc và nói .. tiếng nói ko thành nhưng đủ để ng khác biết đó là từ gì : " Mẹ, Mẹ.." Vừa nhói vừa ấm vừa vui và vừa tủi .. Sự hỗn loạn trong tâm trí ... Chị thương và yêu em rất nhiều các thiên thần của chị....
    Cơn bão số 5 quét qua hà nội .. Cứ lo lắng cho chương trình số 12 này, thực sự lo lắng đó .. Liệu thời tiết có cản trở ...

    Thế nhưng quả là trời ko phụ người tốt ^^

    7h sáng 02/10 .. TRời ko mưa và có nắng ... không khí tuy có lạnh nhưng quả lý tưởng cho một chuyến đi xa như vậy..

    Phóng xe vù vù ... con đường xa thật xa ... trừ những ngôi nhà cao tầng .. rồi sau đó là những căn nhà nhỏ cấp 4 .. những cánh đồng dần hiện ra dưới cái ánh nắng mới của trời sau bão .... và rồi là những ngọn núi xanh mượt...

    Thật ko uổng công đi xa ... ^^ ko quá khó để đến với Trung tâm bảo trợ xã hội ở Hòa Bình...

    Nếu như trên đường đi .. Cái lạnh của gió cái thời tiết ẩm sau bão khiến mình run lên thì tới đây .. Cái cảm giác đầu tiên mình cảm nhận được đó là sự ấm áp từ bàn tay Đạt - em bé mắc bệnh teo não ..

    highslide/graphics/warning.gif


    Dừng xe .. vào hội trường.. cất vội cái cặp sách.. tham gia vẽ tranh cùng các em.. Đến bên Đạt.. Tay mình chạm vào đôi tay nhỏ đó .. Ấm thật sự rất ấm ... nó như truyền nhiệt vào sâu trong tâm hồn mình ... Cảm ơn em nhé .. Bé Đầu to của chị


    highslide/graphics/warning.gif


    Kết thúc việc vẽ tranh là vào phần game của mình.. Thật sự có chút lo lắng ^^ nhưng ko ngờ mọi chuyện k quá tồi tệ .. vui thật đó .... Các bé Thỏ à
    highslide/graphics/warning.gif


    Trong khi trên hội trường đang làm đồ tái chế mình đưa bé Phượng - mắc căn bệnh Đao về phòng .. Thật tình cờ ... Phượng và đạt ở chung phòng ... ở đây mình thấy sự ấm cúng từ nụ cười của hai bác ... và dường như có sợi dây vô hình nào đó gắp kết hai đứa trẻ bệnh tật này .. chúng cùng ăn cùng cười với nhau ,,,,, Nếu hỏi lại Đạt " Em có nhớ tên chị là gì ko ??" thật hồn nhiên " Em không hì hì " nhg khi sự gắn kết tình cảm nó mạnh hơn tất cả ...

    Lúc ăn xong, Mình nói " Chị dẫn 2 em đi rửa tay nhé " Đạt ko cử động chân một cách dễ dàng được nên cần được trợ giúp .. Pi chỉ nói vui với Phượng chứ thật tâm pi nghĩ có nói Phượng cũng ko làm được " Phượng giúp chị đưa Đạt đi rửa tay nhé " ...

    Trái với những gì pi nghĩ .. Phượng cầm tay đạt.. Đạt ôm lấy mình và Phượng cũng lại ôm lấy mình rồi cả 3 chị em cùng đi ... Tình yêu.. tình thương nó hơn tất cả.... Chị yêu các em hơn bao h hết ,,, Cái ôm nhẹ ... nhg lại rất sâu với chị.... dù chị biết sau ngày hôm đó các em sẽ chả nhớ chị là ai nữa...

    Có một điều làm Pi nhớ mãi hôm đó .. nó đã khắc sâu và trong tâm trí của pi cũng như chị MC hôm đó ... Khi đút cơm cho Pé Phượng .. Pi và chị Mc ngồi đó .. Bé Phượng chỉ vào mình rồi chị Mc và nói .. tiếng nói ko thành nhưng đủ để ng khác biết đó là từ gì : " Mẹ, Mẹ.."

    Vừa nhói vừa ấm vừa vui và vừa tủi .. Sự hỗn loạn trong tâm trí ... Chị thương và yêu em rất nhiều các thiên thần của chị....
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
  2. tinhnguyentre

    tinhnguyentre New Member

    Tham gia ngày:
    15/8/11
    Bài viết:
    14
    Thư ngỏ chương trình ngày cuối tuần rực rỡ số 13-14

    các bạn thân mến, clb tình nguyện trẻ tiếp tục tổ chức chương trình ngày cuối tuần rực rỡ vào ngày chủ nhật, 23/10/2011
    rất mong nhận được sự ủng hộ và quan tâm của những bạn trẻ , những người yêu mến công việc tình nguyện, dành tấm lòng cho những người còn khó khăn trong xã hội

    Kế hoạch NCTRR 13 - 14

    Sáng: Trung tâm bảo trợ xã hội số 3 – Tây Mỗ - Từ Liêm – HN

    7h00: Tập trung tại cổng trường ĐHSP HN – Xuân Thủy – HN

    7h15: Bắt đầu di chuyển

    7h45: Có mặt tại trung tâm, ổn định trẻ.

    7h45 – 8h00: Làm quen trẻ, trò chơi vận động nhẹ.

    8h00 – 8h20: Harmonica + đố bài hát

    8h20 – 9h05: Vẽ tranh, tô tranh [trong lúc trẻ vẽ tranh, Đội phim sẽ chiếu phim cho các cụ ở nhà ăn của TT]

    9h05 – 9h45: Làm đồ tái chế

    9h45 – 10h45: Chiếu phim

    10h45 – 11h00: Trao giải Vẽ + Tái chế. Tặng quà (nếu có). Chia tay trẻ. Tnv dọn dẹp, kiểm tra đồ đạc và ra về.

    Chiều: Làng Hữu nghị VN - Xuân Canh – Từ Liêm – HN

    Xin phép TT để CLB đến Làng sớm, ăn uống nhanh, gọn, rồi chuẩn bị đồ cho ctr luôn. Làm tại hội trường.

    13h30: Tnv đưa các em lên hội trường.

    13h50: Ổn định trẻ.

    13h50 - 14h05: Làm quen trẻ, trò chơi vận động nhẹ + cho trẻ lên hát

    14h05 – 14h25: Harmonica + đố bài hát

    14h25 – 15h05: Vẽ tranh, tô tranh

    15h05 – 15h35: Làm đồ tái chế

    15h35 – 16h35: Chiếu phim

    16h35 – 16h50: Trao giải Vẽ + Tái chế. Tặng quà (nếu có). Chia tay trẻ. Tnv dọn dẹp, kiểm tra đồ đạc và ra về
    Mọi thắc mắc, liên hệ: Kim Chi 01668473000 - 0988589733

    *** Lưu ý: Mỗi tnv tham gia chương trình vui lòng nộp tiền ăn trưa là 10k.
    Các bạn không có xe máy cố gắng liên hệ trước với những bạn có xe để chủ
    động có xế.

    Link đăng ký tham gia ctr:
    https://docs.google.com/spreadsheet/...cXZFQ1FvWEE6MQ

    CLB Tình Nguyện Trẻ hoạt động xã hội, tinh nguyen, Ngày cuối tuần rực rỡ, Thắp sáng bản em, vì những người khuyết tật, trẻ lang thang, trẻ mồ côi và những hoàn cảnh, những trẻ em thiệt thòi
  3. tinhnguyentre

    tinhnguyentre New Member

    Tham gia ngày:
    15/8/11
    Bài viết:
    14
    nhật ký chương trình số 13-14


    Nhật ký của bạn Chuồn Chuồn:



    Thứ bảy...vẩn vơ nghĩ đến những bà cụ ở trung tâm 3! Không ngờ chủ nhật lại có lịch xuống trung tâm 3 ^^

    ...Hơi hồi hộp một tí!

    Hôm qua đọc lại vài bài viết của mình mấy năm trước...thấy sao mà khiếp! Sao tận mấy năm trước mà mình lại viết như người lớn thế nhỉ? Sao mà khiếp....

    Mình càng có căn cứ để khẳng định rằng càng nhớn mình càng dễ tính ra...hay nói cách khác ba phải kinh khủng!

    ....

    Mình cứ sợ đến thì không gặp lại bà cụ nữa...lâu lắm rồi!

    Ở trung tâm 3 mình nhớ nhất hai bà cụ ở đầu nhà!

    Bà cụ của mình, mình chả nhớ tên chỉ biết khi gặp bà lần đầu mình đã rất bất ngờ và quí ngay vì giống bà của nô bi ta quá!

    Bà vẫn nhận ra mình nhé! Bà cụ còng lưng, lưng gập xuống nhưng rất dí dỏm, và siêu minh mẫn!!!

    Tự nhiên nhớ bà mình thế...

    Mình nhớ khu vườn mùa hè...có đoạn ông của một thằng bé mất nhưng thằng bé ấy không buồn...đơn giản vì dù là người thân nhưng không ở cạnh nhau thì làm sao có tình cảm được!

    ...Càng lớn mình càng ít về quê...bà ngoại mình đã già, rất già, và bà yếu rất nhiều...

    ...

    Ở trung tâm 3 có một bà cụ...khi em Bông hay em nào ấy không nhớ, bà cụ thấy em ấy vào đã chạy ra bảo cháu đã đến đấy à, mừng quá, cuối cùng cháu đã đến...bà cụ tưởng là cháu bà cụ!

    Bà cụ khóc...bà cụ bảo cứ tưởng cháu bà hóa ra không phải...

    ...

    Bà cụ ôm một con búp bê mà tưởng đó là đứa trẻ, cho nó ăn và chăm sóc nó...bà không điên mà chỉ là bà không nhớ gì...và có thể vì bà quá cô đơn và mong ngóng người thân nên đó như một cách để bà tự an ủi mình!

    Thương bà quá...

    Mình sợ quá...nếu sau này mình già...mình cũng phải ngồi ở nơi ghế đá đó...mong ngóng một ai đó đến thăm mình!

    ...Mong hoài mà chẳng ai đến....

    ...

    Các bà vẫn nhận ra mình, cả bọn trẻ con nữa! Thằng Cò đã lớn, béo ra và cực dễ thương. Thằng Rùa vẫn dễ thương như trước nhưng thằng bé không thích gọi là Rùa đâu mà phải gọi là Huy cơ!
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture418.jpg

    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture417.jpg

    Tình có vẻ gầy đi, không biết vì sao...vài đứa thì lớn rồi...

    Nhiều đứa đã không còn ở lại, đã lớn và đã đi, có một cuộc sống khác!

    ...Nếu mình còn đang đi học mình sẽ có thể hằng tuần vào đây thăm các bà, mang dầu gió đến bóp chân, đấm lưng cho các bà, nghe các ông các bà kể chuyện...

    ...Nhớ những buổi chiều bình yên như thế...

    Sáng nay các em sinh viên trường kinh tế quốc dân đạp xe đi qua chỗ mình đợi mọi người, các em rất đông, các em vừa đạp xe vừa hát...vui vẻ đi xuống làng cùng nhau....

    ...Thế mà cứ tưởng giờ các em khá hơn rồi đi xe máy hết rồi...thấy cả một đoàn tình nguyện đi xe đạp như thế...thấy cái gì ấm áp và gợi nhớ lại trong lòng!

    Mỉm cười !

    ...

    Nhật ký của bạn nguyễn dũng- tổ tranh


    23.10.2011

    6h tóm xe 39 ra đh Sư Phạm, sớm quá nó đi nhanh, 6h30 đến nơi ngồi nhặt lá đá ống bơ chờ dài cổ...
    Rồi cũng đi nhưng do thiếu xe, đành cùng 4 người khác đi xe bus đến ngã tư Nhổn. lên xe 20, rất chi là tự tin với 1 hoa tiêu thông thuộc “con đường đau khổ” - đường 32 như lòng bàn tay nên chả thèm hỏi phụ xe :-“. Rồi xuống, hóa ra là Nhổn chứ đã đến ngã tư Nhổn đâu . Rồi lóc cóc đi bộ lên. Được 2 bến xe bus thì thấy xa quá, lại quyết định tóm cái xe bus khác, rút kinh nghiệm, lần này lên xe hỏi ngay biggrin.gif phụ xe cho 1 câu xanh rờn:”em vừa lên ở ngã tư Nhổn còn hỏi gì”. Hóa ra lên xe đc 100m thì thấy ngã tư , mà cái bến đấy sao mà dài thế, xuống điểm sau đi bộ quay lại... tóm lại, 2 tuyến xe bus và 2 chặng đi bộ thì cũng đến được Ngã tư Nhổn...

    Đến nơi, những khu nhà nho nhỏ, yên lặng đến nghe được cả tiếng lá rơi... xa rời cái ồn ào và mù mịt bụi ngoài kia, nhưng cái yên lặng ấy đủ làm con người thấy đơn điệu. Và ở đấy, những cụ già và những đứa trẻ đáng thương... vẫn đang sống những cuộc sống chẳng đủ đầy tình thương và buồn tẻ biết mấy. Có chăng chỉ chờ những ngày như hôm nay, một cuối tuần rực rỡ, chờ một niềm vui mới mẻ sẽ đến. Trong khi các cụ già xem phim trong nhà ăn, các em đươc đưa ra một cái sân rợp bóng để ngồi vẽ tranh, vẫn đấy những nét vẽ ngang dọc, vẫn màu sắc lòe loẹt như cuộc sống của các em vốn chẳng bình yên.
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture425.jpg
    Hướng dẫn cho nhiều em vẽ nhưng em Tuấn (13 tuổi) thực sự làm tôi băn khoăn nhất, trong khi những bạn khác đang cặm cụi tô, vẽ, em vẫn một tờ giấy trắng! Tôi hỏi: “sao em không vẽ? để anh hướng dẫn em vẽ nhé, em muốn vẽ gì nào?” băn khoăn một lúc, em trẻ lời: “em vẽ anh nhé!” (một bức tranh và sau đó một bạn Niềm Tin nói là trông giống mình quá biggrin.gif)

    Tôi nghe loáng thoáng về câu chuyện của em... bố mẹ em không thương em... em cũng có chị sn 91 đang đi làm ở Đội Cấn... anh có biết chỗ đấy không?... Để rồi khi chia tay tôi vấn nghe văng vẳng bên tai câu hỏi của em như một nỗi băn khoăn lớn... “Khi nào em lớn lên, em có được ra ngoài kia và đi làm như mọi người không?” Đó là một mảnh đời... khi mà người khác đang sống trong tuổi đầy ươc mơ, nhưng em còn chưa biết mình sẽ đi về đâu...


    "Khi nào em lớn lên, em có được ra ngoài kia và đi làm như mọi người không?..."

    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture466.jpg

    Bức tranh vẽ tôi của em Tuấn (13 tuổi, trung tâm bảo trợ xã hội III)


    Rồi sang làng Hữu Nghị, buổi trưa được ăn cùng, uống cùng, đàn hát cùng, ngủ cùng nhà TNT vui lắm. Buổi chiều, đưa các em lên hội trường. có những em phải ngồi xe lăn các TNV phải giúp em lên các bậc thang, có những em khuyết tật bẩm sinh và những đau thương còn mang nặng... nhưng tất cả vẫn vỡ òa cùng những trò chơi, đoán bài hát, vẽ tranh... vẫn vui buồn cũng những câu truyện trong bộ phim và thật sự làm tôi khâm phục với những tài năng hội họa... Những bức tranh mà nếu như không được tận mắt chứng kiến thì sẽ chẳng ai nghĩ là được vẽ ra từ một đôi ban tay vốn không lành lặn, một khối óc vốn không được toàn diện như những đứa trẻ khác... em Đỗ Phương Dung (12tuổi) với bức tranh cánh buồm đỏ... trên cái nền biển xanh thẳm và màu trời nhạt nhòa... “em vẽ biển vì em muốn được đi ra biển chơi...” một ước mơ sao nhỏ bé đến thế nhưng với em chưa biết đến bao giờ mới làm được... vẫn chỉ nhạt nhòa như màu trời ấy, để mây gió cuốn đi... biển vẫn chỉ là trong trí tưởng tượng mờ ảo vậy thôi!


    Cánh Buồm Đỏ - Đỗ Phương Dung (12tuổi) "em vẽ biển vì em muốn được đi ra biển chơi..."

    Kết thúc một ngày lăn lộn, lên xe bus về lúc trời sẩm tối... không biết là xe đi về hướng nào, chỉ biết là cứ đứng đấy là sẽ đến nơi cần đến... nhưng những con người mà hôm nay tôi vừa gặp, đến bao giờ họ tìm được điểm đến thực sự cho riêng mình?
    Cảm ơn clb Tình Nguyện Trẻ cho tôi một ngày để chiêm nghiệm thêm về cuộc sống, để tôi thấy yêu hơn tất cả, từng góc cạnh nhỏ của cuộc sống vẫn thật ý nghĩa khi ta sống mở lòng và yêu bằng cả trái tim...

    Nhật ký ngày đầu tiên tham gia Tình Nguyện Trẻ.


    Ngày 23/10/2001 đi tham gia tình nguyện cùng mọi người, chương trình “Ngày cuối tuần rực rỡ” 13 & 14, vui lắm, cười suốt hỏi han chị Chuồn về công việc nữa. Điểm đến đầu tiên là Hội bảo trợ xã hội 3. Đường xấu nên công việc di chuyển khá vất vả. Lúc đặt chân đến nhìn nơi ấy thanh bình đến lạ, khác xa với cuộc sống ồn ào ở ngoài. Mình bắt đầu làm quen với mọi người. Mình được một e nhỏ ôm mình, kéo mình đi đến khu vui chơi nữa. Vừa bất ngờ lại vừa thấy vui. Ở đây có rất nhiều các cụ và một số ít e nhỏ, mọi người tổ chức các cụ xem phim và chơi cũng các e nhỏ. Mình hướng dẫn 1 e nhỏ vẽ tranh, có lẽ là e nhỏ nhất trong trung tâm, chắc bởi vì hiếu động nên vẽ được 1 nửa thì bắt mình bế đi chơi mất biggrin.gif. Nhưng sau lại ngoan ngoãn ngồi nghe a Sơn thổi harmonica. Lúc sau mọi người ra nói chuyện với các cụ. Mình rất ấn tượng với 1 cụ, cụ nói chuyện tự nhiên và kể về cuộc sống ở đây. Thanh bình quá. Buổi sáng công việc khá nhẹ nhàng đến 11h thì mọi người tiếp tục công việc sang làng Hữu Nghị. Trước khi về mình có nghe một e hỏi rằng bao giờ e ấy sẽ được ra bên ngoài, e ấy rất muốn được ra bên ngoài sống. Nếu bố mẹ không bỏ rơi e có lẽ e đã có cuộc sống khác, hạnh phúc khi có bố mẹ ở bên. Xót xa....
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture441.jpg

    Bé nhỏ tuổi nhất của trung tâm

    Sau khi nghỉ trưa bên làng Hữu Nghị. Buổi chiều 2h mọi người đưa các e nhỏ lên hội trường để cùng vui chơi với các e. Không khí rất vui vẻ khi chơi trò đoán bài hát nhưng khi đến giờ vẽ thì các e lại rất nghiêm túc. Những bức tranh đủ sắc màu, ngôi nhà ở những bản nhỏ, tranh thiên nhiên. Mình hướng dẫn 1 e trai tên là Đức 11 tuổi vẽ tranh. E rất có năng khiếu vẽ bức tranh khá đẹp và được giải thưởng. Em ấy còn chạy ra khoe với mình,vui lắm. Sau khi vẽ tranh các e nhỏ bắt đầu xem phim. Ai cũng hào hứng xem, vui buồn và cả tiếng vỗ tay khi một cái kết có hậu. Hy vọng cuộc sống của các e cũng như vậy, sống những ngày tháng vui vẻ và hạnh phúc.


    Chia tay các em. Sau một ngày mình đã học được rất nhiều, tình thương giữa con người với nhau, cảm thông và chia sẻ với những số phận không may mắn, hạnh phúc khi mang được tiếng cười cho các e nhỏ và các cụ già, thấy cuộc sống ý nghĩa hơn rất nhiều khi ta mở rộng vòng tay. Cám ơn mọi người ở clb tình nguyện nhé, mình hi vọng sẽ được gắn bó lâu dài với clb, mong rằng mình sẽ góp sức để mang lại thật nhiều nụ cười đến cho những người có hoàn cảnh khó khăn 1 1 1
    Phạm Thị Thu Thủy.

    nk nctrr 13-14



    Sau những ngày thi cử mệt mỏi cuối cùng cũng có thể tham gia NCTRR lần nữa, đúng là mỗi lần đi một trải nghiệm, 1 cảm xúc khác nhau

    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture483.jpg

    Trung tâm BTXH 3 yên bình và tĩnh lặng nằm trong lòng hà nội ồn ã,khác với những nơi mình đã tới, người cao tuổi chiếm phần đông và trẻ em không nhiều như ở những trung tâm khác, rất tiếc các bé sơ sinh bị ốm nên mình không đc gặp các em.
    Nụ cười trẻ thơ vô lo vô nghĩ có lẽ ở nơi đâu cũng giống nhau, chỉ là nụ cười ấy ở những em nhỏ nơi đây đơn giản hơn với những đứa trẻ bình thường, không cần món đồ chơi đắt tiền to tát chỉ đơn giản là cái kẹo nhỏ, trò đùa của các anh chị tình nguyện viên mà thôi, hẳn là vì chính các em cũng ý thức được cuộc sống của mình có một phần còn khuyết. có một điều làm mình ấn tượng hơn cả là cách cư xử của bé duy, chỉ mới bồn tuổi- cái tuổi hay vòi vĩnh và ngại ngùng người lạ- đã rất biết nghe lời và tình cảm.
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture475.jpg

    nụ cười vô lo vô nghĩ

    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture413.jpg
    vui vẻ với các anh chị tình nguyện viên

    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture484.jpg
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture487.jpg
    bé duy rất ngoan và được các anh chị quý nhất nè

    Tuy nhiên ở một góc khác của TT lại là hình ảnh những cụ già lầm lũi với ánh mắt xa xăm. Tuổi già có lẽ chưa phải điều đáng sợ nhất với các cụ bằng việc sống nốt quãng đời còn lại mà không có con cháu ở bên, niềm vui cũng chẳng biết tìm ở đâu.
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture468.jpgcác cụ rất thích xem phim nhé

    Chính vì vậy mà các cụ đã hân hoan biết bao khi được xem những thước phim nhỏ mà các bạn của đội niềm tin gửi tặng. Khu dưỡng lão nhu một bước tranh nhiều mặt ảm đạm và ám ảnh, những câu chuyện về cuộc đời , về tuổi trẻ, về con cái mình rồi những giọt nước mắt khi kể về cuộc sống ở nơi đây, dù có yên tĩnh đến mấy thì cũng không bằng một phần ở nhà, có những cụ mấy năm trời con cháu không tới thăm, cứ lặng lẽ mòn mỏi một mình. Thậm chí có những cụ đã mất đi sự minh mẫn hay chỉ có thể nằm một chỗ trong bệnh tật.
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture482.jpg
    Những con người ấy cần lắm sự quan tâm chia sẻ , cần lắm tình người ấm áp
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture552.jpg
    Chiều dần sang với những đứa trẻ kém may mắn về cả hình thể lẫn tinh thần ở làng hữu nghị, một không khí khác hẳn với những trái tim không tật nguyền. Rất tự tin và sôi nổi ca hát, hào hứng tham gia trò chơi với các anh chị, các em như đã quên đi sự khác biệt của bản thân mà hòa mình vào chương trình như một gia đính.
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture546.jpg
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture571.jpg



    Ẩn bên trong những hình hài kém may mắn ấy là những tài năng văn nghệ, hội họa mà ít ai nghĩ đến, các em đã thể hiện tài năng của mình qua những bước vẽ về ước mơ hay những cảm nhận về cuộc sống xung quanh rất màu sắc và sinh động.
    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture579.jpg

    em ước đc 1 lần ra biển

    Chương trình kết thúc trong những tràng cười, những cái vỗ tay và sự mãn nguyện về một kết thúc có hậu của bộ phim hoạt hình kung fu panda 2.

    Bức ảnh quá lớn. Nhấn vào đây để hiển thị kích thước thật.
    http://i295.photobucket.com/albums/mm131/tinhnguyentre2008/Picture574.jpg

    Tạm biệt những nụ cười, những ánh mắt ấy, hẹn gặp lại vào 1 ngày không xa để có thể tiếp tục mang đến những “ngày cuối tuần rực rỡ” hơn nữa tới các cụ , các em và cả những số phận kém may mắn khác.
  4. tinhnguyentre

    tinhnguyentre New Member

    Tham gia ngày:
    15/8/11
    Bài viết:
    14
    Chương trình Ngày cuối tuần rực rỡ số 15 sẽ được tổ chức tại khu làng chài, đối tượng là trẻ Đồng Xuân - Long Biên.
    Thời gian: 14h30 ngày 6/11/2011.

    14h00: Tập trung tại cột đồng hồ gần điểm trung chuyển Long Biên.
    14h15: Bắt đầu di chuyển đến địa điểm làm ctr.
    14h30 - 14h45: Tập trung và ổn định trẻ.
    14h45 - 15h00: Chơi 1 số trò chơi nhẹ để tạo không khí.
    15h00 - 15h30: Vẽ tranh - tô tranh
    15h30 - 15h50: Harmonica + đoán bài hát
    15h50 - 16h40: Các trò chơi vận động mạnh, tập thể.
    16h40 - 17h10: Làm đồ tái chế
    17h10 - 17h20: Câu đố
    17h20 - 17h30: Đoán nghề
    17h30 - 19h00: Chiếu phim - Đội chiếu phim Niềm tin


    Mọi thông tin chi tiết, liên hệ Dũng: 0973 361 433

    Link đăng ký tham gia chương trình: https://docs.google.com/spreadsheet/viewform?formkey=dGdBdVBkX085X3A1Q0hfVV9kOUtZLWc6MQ
  5. tinhnguyentre

    tinhnguyentre New Member

    Tham gia ngày:
    15/8/11
    Bài viết:
    14
    Nhật ký "Ngày cuối tuần rực rỡ" 15 tại Đồng Xuân - Long Biên

    Một buổi chiều kết thúc trong tôi là những suy nghĩ về cuộc sống nơi đây, về những em nhỏ, những ước mơ. Nhất định nếu có dịp tôi sẽ quay lại nơi ấy, để nhìn ước mơ ấy lớn lên từng ngày....

    Đây là lần thứ hai mình tham gia ngày cuối tuần rực rỡ. Cả nhóm đến với làng chài Đồng Xuân- Long Biên. Khi chúng mình đi vào thật sự là lối đi rất nhỏ, những căn nhà lụp xụp, có những người nhìn với ánh mắt không thân thiện. Những lối mòn đi đến ven của sông Hồng, những ngôi nhà nổi trên mặt nước, các em đang ngồi nướng khoai ngay cạnh ven sông. Chúng tôi đã rất khó khăn để tập trung các em lại. Khoảng 3h chúng tôi bắt đầu tập trung được các em, chúng tôi cho các em vẽ tranh, tôi hướng dẫn một bé gái tên Quỳnh năm nay em được 10 tuổi, cùng vẽ tranh em cũng nói về gia đình mình. Một nỗi buồn trên khuôn mặt em. Tôi có hỏi ước mơ của e là gì? Em nói e muốn làm bác sĩ để chữa bệnh cho mọi người. Nhưng hồi lâu em nhìn tôi rồi hỏi em có thể học lên được đại học không chị, bố mẹ em không có tiền cho e đi học đâu, ở đây sợ lắm chị ạ? Nó làm tôi thật sự bối rối cuộc sống nơi đây có làm ước mơ ấy mất đi hay không, em có đủ nghị lực để vượt qua những cám dỗ ở nơi đây. Rồi e cười nói với tôi các chị hay xuống đây chơi với chúng em nhé. Rồi sẽ có ngày em sẽ như chị đi đến những người có hoàn cảnh như em. Nụ cười và ước mơ ấy khiến tôi không thể quên được.

    Sau khi vẽ tranh tôi cùng chơi với các trẻ, chúng tôi chơi thổi kèn harmonica đoán bài hát, chơi đố chữ, bịt mắt bắt dê. Ai cũng cười thật tươi, Tiếng cười giòn tan. Xế chiều các em và đội tình nguyện chạy chơi trên bãi sông. Chập tối chúng tôi chuẩn bị đồ để cho các em xem phim. Do khá xa nơi ở nên việc chiếu phim gặp đôi chút khó khăn, chúng tôi và các em hát rất nhiều bài, đã lâu rồi tôi không được hát cùng các em như vậy. Trước khi chiếu phim chúng tôi bắt đầu trao giải cho các em vẽ tranh buổi chiều. Em quỳnh đạt giải nhì hai chị em cười sung sướng em được 2 quyển vở em ấy cười rất tươi và nói rằng lần sau e sẽ cố gắng vẽ đẹp hơn nữa và học thật chăm chị ạ. Chúng tôi xem phim nhưng vì có việc nên tôi phải về sớm. Trước khi về quỳnh có hỏi tôi sẽ quay trở lại chứ. Nhất định nếu có dịp tôi sẽ quay lại nơi ấy, để nhìn ước mơ ấy lớn lên từng ngày.

    [​IMG]
    Vẽ tranh cùng các em nào...

    [​IMG]
    Bịt mắt bắt dê...​

    Một buổi chiều kết thúc trong tôi là những suy nghĩ về cuộc sống nơi đây, về những em nhỏ, những ước mơ. Tôi sẽ nhớ nụ cười nơi đây lắm.
    Mỗi ngày đi tham gia cũng clb là một lần trải nghiệm một phần của cuộc sống quanh tôi. Cám ơn ngày cuối tuần rực rỡ đã mang lại những niềm vui cho các em ở Đồng Xuân.
    Tác Giả: Phạm Thị Thu Thủy​

    Nhật ký của bạn Trang Pi

    Số 15 .. vậy là đã 10 chương trình NCTRR .. Pi tham gia.. Pi rất ít khi vào được diễn đàn chính của clb nên chủ yếu hoạt động bên vicongdong.. hôm nay vào được trang chính nên tranh thủ tâm sự vài điều với tất cả mọi người .. hí hí

    NCTRR số 15 đánh dấu lần thứ 10 pi tham gia vào chuỗi chương trình này và có lẽ nó đã đưa Pi về với 1 cái vạch xuất phát.. Nói sẽ thấy khó hiểu nhưng thật sự là vậy.. Khi lần đầu tiên tham gia NCTRR thì đó là vạch xuất phát của pi để tiếp cận với tất cả những mảnh đời, tiếp cận với những bé bỏng tâm hồn cần lấp đầy, và sẻ chia những tâm sự, những mong manh cuộc sống..
    [​IMG]
    Nơi tôi đến là một làng chài nhỏ...
    Nếu như những lần trước là ở các làng, các trung tâm, ít nhiều các em có được sự giáo dục cơ bản, có được lối sống trong sự nội quy.. Thì lần này, lần đầu tiên Pi được tiếp cận với những gì mà đối với pi có thể coi đó là 1 sự "hoang dã" .. Các em thật đúng như dòng sông và những bông cỏ lau ở đó.. mọc lên giữa trời đất.. giữa khoảng không .. mà k ngại ngần..

    Ct vừa rồi .. nó như dạy cho Pi m cần nên học thật nhiều điều.. và đối với Pi ... Chương trình vừa rồi Pi gần như thật sự thất bại trong cách tổ chức và tạo ra không khí.. thật sự khớp...
    [​IMG]
    Hào hứng nhận quà từ các anh chị...​

    Một cảm giác vừa thương vừa giận vừa yêu mà lại vừa tủi.. hờn... tất cả cứ xen lẫn vào nhau.. Pi ko biết nên tách bạch như thế nào để diễn tả..
    Tác giả: Đỗ Hồng Trang
  6. tinhnguyentre

    tinhnguyentre New Member

    Tham gia ngày:
    15/8/11
    Bài viết:
    14
    Chương trình NCTRR số 16

    Đã trải qua 15 ngày cuối tuần rực rỡ với những hoàn cảnh khó khăn, chương trình đã dần tiến tới những số cuối cùng. Hãy cùng chúng mình mang niềm vui đến những con người còn thiếu thốn tình thương trong xã hội.


    Địa điểm : Trung tâm nuôi dưỡng trẻ khuyết tật Hà Nội
    Thời gian : Chủ nhật, 27/11/2011

    7h15: tập trung tại cổng ĐH KHXH & Nhân Văn

    7h30: xuất phát

    8h00 – 8h15: Vào trung tâm, ổn định trẻ

    8h15 – 8h40: Khởi động (ném lon, đập chai)

    8h40 – 9h25: Vẽ tranh

    9h25 – 9h40: Harmonica + Đoán bài hát

    9h40 - 10h00: Làm đồ tái chế

    10h00 – 10h10: Ảo thuật

    10h10 - 11h10: Chiếu phim

    11h10 - 11h20: Trao giải Vẽ tranh + Tái chế

    11h20 - 11h30: TNV thu dọn đồ. Kết thúc chương trình.

    Các TNV và các bạn muốn tham gia có thể đăng kí theo link sau

    https://docs.google.com/spreadsheet/viewform?formkey=dENsQTJydDdfSENwVFBMQ2d6TGp3aUE6MQ

    Mọi thắc mắc, liên hệ: Kim Chi 01668473000 - 0988589733.

    Yêu cầu những TNV tham gia chương trình tập trung đúng giờ.

Chia sẻ trang này