Cô đơn trong nỗi cô đơn của chính mình!

Thảo luận trong 'Cảm xúc = tình bạn + tình yêu' bắt đầu bởi thanhevt, 19/9/13.

  1. thanhevt New Member

    Vì quá cô đơn, nên hãy chọn cách để chậm rãi đến gần những người đang cô đơn, bởi vì hơn ai hết, họ là những người dễ tổn thương hơn bất cứ ai.

    Bất cứ ai, đều có những khoảnh khắc bị cô đơn chế ngự. Chúng ta không thể thoát, chúng ta khó thoát, bởi vì cô đơn như được sinh ra từ chính bản thân mỗi người, lộ ra mỗi khi người ta bất chợt cảm thấy bế tắc, bất chợt cảm thấy bản thân thừa thãi trong cuộc sống này.Cô đơn đáng sợ lắm, nhất là với những người trẻ. Bởi vì có quá nhiều áp lực, nên mới thấy cô đơn, bởi vì bị mất lòng tin nên mới thấy cô đơn, và bởi vì không tìm được chỗ dựa nên thấy cô đơn.
    Nếu như cô đơn khi không tìm được nơi chia sẻ là đáng sợ, vậy thì cô đơn ngay giữa bạn bè, thậm chí bên cạnh người mình yêu, còn đáng sợ hơn nhiều.
    Là cứ nửa đêm lại muốn bật khóc vì quá nhiều tâm trạng, khi không cách nào nói ra, càng không cách nào chia sẻ, khi bỗng dưng cảm thấy tâm hồn chẳng tìm nổi chỗ nào bấu víu, nhìn dòng người lãng đãng va vào mình như không khí chạm tay.
    Là khi giật mình mỗi lúc phải đối diện với bản thân mình tự vẫy vùng trong những bế tắc, trong những mối suy nghĩ chồng chéo, dằn vặt. Là những lúc tỉnh giấc đột ngột giữa cơn mơ mà không tài nào chợp mắt, là những nỗi lo lắng trong tâm dần biến thành sự lãnh đạm bên ngoài.
    Là những lúc đọc được một mẩu tin nhắn vu vơ của ai đó gửi đến, nhận ra trái tim lạc điệu chẳng biết tìm đâu ra đáp án, cứ đơn độc trôi lơ lửng không chốn về. Là lúc cảm thấy sợ hãi bởi chứng kiến quá nhiều người đang hạnh phúc mà ngóng mãi không ra hạnh phúc của mình
    Là mỗi khi nghe đi nghe lại một bản nhạc, cảm giác như biến thành một mảng hoài niệm, và nỗi cô độc trong lòng chỉ có thể được vỗ về bởi những ký ức xa xưa trong đó.
    Là thói quen khi chạm tay vào cõi lòng lạnh giá, chợt giật mình khi nhìn thấu đáy sâu trong tim, chỉ một cái ôm thôi cũng đủ để vỡ òa.

    Những người cô đơn như chúng tôi thật ra rất đáng thương. Vốn dĩ muốn thoát khỏi sự cô đơn, nhưng không làm cách nào để rũ bỏ đi cảm giác ấy. Chúng tôi dần trở thành những kẻ đơn độc, và trốn tránh cuộc đời trong cái thế giới nhỏ bé của mình, không muốn thoát ra ngoài. Bởi vì không thể tin ai, cũng không thể tìm ra cách chia sẻ cùng ai.Thế là chúng tôi chọn cách sống chung với cô đơn, như là một thói quen trong cuộc sống.
    Bởi vì có quá nhiều thứ không thể từ bỏ, bởi vì chúng tôi cần phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình.
    Chúng tôi không cần những thứ tình cảm giả dối khi chúng tôi có thể xuyên thấu những tâm tư của người khác.
    Những người quá cô đơn, luôn là những người nhạy cảm khi đối diện với tất thảy mọi thứ trong cuộc sống này!
    Học cách chế ngự nỗi cô đơn, chính là phương cách để cứu rỗi mảnh tâm hồn còn sót lại, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới.
    Chúng tôi, những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!
    Tựa như chiếc thuyền vẫn trôi dập dờ giữa đại dương mênh mông, chúng tôi để trái tim đập theo nhịp điệu vốn dĩ lạnh nhạt của nó, chúng tôi lạc lõng, nhưng chúng tôi luôn mải miết tìm kiếm bến đỗ để nghỉ chân.
    Vì quá cô đơn, nên chọn cách sống thực tế, thậm chí có lúc hơi cực đoan, thế nhưng không phải là đóng cửa trái tim với mọi người. Những người cô đơn thường tìm phương thức triệt để giải quyết, chứ không chạy trốn hay trì hoãn.
    Vì quá cô đơn, nên bề ngoài luôn tỏ ra sắt đá.
    Vì quá cô đơn, nên mới không dám hy vọng.
    Vì quá cô đơn, nên hãy chọn cách để chậm rãi đến gần những người đang cô đơn, bởi vì hơn ai hết, họ là những người dễ tổn thương hơn bất cứ ai.
    Và nhất là đừng tỏ ra thương hại những người cô đơn, bởi vì họ có cô đơn, nhưng là sự cô đơn phát sinh từ chính bản thân họ, chứ không phải cô đơn vì ai đó…
    Theo Kenh14
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

Chia sẻ trang này