Đừng vì ai đó mà từ bỏ bản thân mình

Thảo luận trong 'Văn - Thơ' bắt đầu bởi trochoivui, 15/11/13.

  1. trochoivui Member

    Họ có thể làm tổn thương chúng ta, có thể khiến chúng ta suy sụp, nhưng không thể khiến chúng ta đánh mất niềm tin vào chính mình…


    Sau mỗi chuyện tình tan vỡ, là những vết thương khó lành. Những vương vấn, nhớ nhung, những hoài niệm, tiếc nuối, những nỗi cô độc ghép thành ngàn vạn mũi tên đâm xuyên vào tim chảy máu.


    [​IMG]


    Ai nợ ai, kết quả đó đã không còn quan trọng nữa. Người đi rồi, chuyện qua rồi, chúng ta cũng đã đến lúc phải giải thoát cho mình đi thôi. Chẳng lẽ nào, một người bước ra khỏi cuộc sống của chúng ta, là chúng ta không thể tiếp tục sống thật tốt hay sao?


    Giá trị của bản thân không thể đo đếm bằng việc ai đó đã ra đi và bỏ lại chúng ta trong đau thương, dằn vặt, trong mâu thuẫn, khổ sở và cả những vết thương đầy mình. Họ có thể làm tổn thương chúng ta, có thể khiến chúng ta suy sụp, nhưng không thể khiến chúng ta đánh mất niềm tin vào chính mình.


    Vốn duyên mỏng, nên tình phải tan. Bởi vì người không phải dành cho bạn, nên người mới ra đi. Đối diện với đau thương, chỉ mong bạn đừng quên, phải mạnh mẽ. Đối diện với bóng lưng quay bước, bạn càng phải ngẩng cao đầu.


    Có thể tỏ ra yếu mềm, nhưng tuyệt đối đừng tỏ ra rằng bạn đã đánh rơi hoàn toàn giá trị của bản thân mình. Cũng đừng để mọi người đều biết, bạn đã vì một người không còn bên bạn nữa, mà chẳng tha thiết bản thân.


    Tại sao lại lãng phí như thế? Cuộc đời mỗi người vốn dĩ phải trải qua biết bao nhiêu lần chứng kiến sự ra đi của lần lượt những người mà đối với chúng ta vô cùng quan trọng. Chúng ta chỉ có thể đặt họ vào một chiếc ngăn tủ của ký ức để thi thoảng hoài niệm, chứ không thể theo sự tan vỡ mà ôm bản thân tự nhảy xuống vực sâu.


    Người này đi, người kia sẽ lại đến. Tựa như những chuyến đi xa luôn luôn có những người bạn đồng hành, có thể tình cờ gặp, có thể hữu ý gặp, nhưng chắc chắn, chẳng bao giờ bạn phải đơn độc lâu đâu.


    Thứ quý giá nhất trên đời không phải là tình yêu, chỉ có thể là sinh mạng và cuộc đời của chính bạn. Lẽ nào có thể khước từ một thứ quý giá như vậy để trông ngóng một thứ đã qua. Biết chấp nhận để bản thân đừng quá tổn thương, biết nhận ra để không tự làm khổ chính mình.


    Chỉ cần nhớ, còn sống là còn được trải nghiệm, còn trân trọng bản thân là còn được nhận lấy hạnh phúc. Mỗi một lần đổ vỡ không phải là dấu chấm hết, chỉ có thể là những khó khăn tạm thời. Bước qua hết những khó khăn đó, bạn sẽ nhận ra rằng, thật may mắn vì khi ấy đã không lầm lỡ mà sup sụp hoàn toàn, thật may mắn vì đã cùng bản thân chiến thắng để không từ bỏ, thật may mắn vì ngay cả khi ai đó bỏ đi, chúng ta vẫn không cảm thấy quá cô đơn.


    Ngã một lần, phải đứng dậy một lần. Ngã nhiều lần, phải đứng dậy nhiều lần. Người ra đi, chính là người phải đi, quan trọng là, phải cố gắng để sống thật tốt. Không phải để cho người khác nhìn thấy, mà để chính bạn nhìn. Có vất vả để vượt qua mới biết trân trọng.


    Chỉ mong đừng bao giờ có ý nghĩ, vì ai đó ra đi, mà bản thân không còn giá trị nữa, vì ai đó ra đi, mà cuộc sống mất đi ý nghĩa.


    Còn lại bản thân, chính là còn lại tất cả, là còn yêu thương và hạnh phúc, là còn nhận thức và trải nghiệm, là còn những giá trị chẳng bao giờ mất đi…


    sưu tầm
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

Chia sẻ trang này