Gary Neville: Tình yêu nào có dễ phai

Thảo luận trong 'Tin tức thể thao' bắt đầu bởi heaven tad, 8/3/11.

  1. heaven tad New Member

    Cuối mùa giải này, Gary Neville sẽ chính thức kết thúc sự nghiệp lừng lẫy của mình. Tuy nhiên, những người hâm mộ Quỷ Đỏ sẽ không thể quên sự tận tụy, tinh thần thi đấu hết mình của hậu vệ này mỗi khi vào sân.

    [​IMG]

    Có một Gary Neville như thế.​

    Thời gian là thứ tàn nhẫn nhất trong cuộc sống, nó lấy đi của chúng ta sức khỏe, tình yêu, khát khao tuổi trẻ mà không bao giờ trả lại. Thế nhưng có một thứ mà thời gian vĩnh viễn không bao giờ lấy đi được – đó là chân giá trị. Và trong bóng đá cũng vậy, thời gian có thể lấy đi của đời cầu thủ tốc độ, sức rướn, sự dẻo dai, sự tinh tế… Tuy nhiên, nhiệt huyết, lòng trung thành và trên hết là tình yêu với đội bóng thì không bao giờ thay đổi. Ở Old Trafford có một người như thế. Anh là Gary Neville.

    Không hào hoa như Beck, cũng chẳng lãng mạn như Ryan Giggs, càng không nổi bật trên sân như Scholes, nhưng anh vẫn luôn là người giành được nhiều tình cảm nhất ở Manchester United. Bởi nơi anh, người ta thấy được sự tận tụy, sự khát khao cống hiến cho màu áo đỏ, tinh thần chiến đấu không khoan nhượng và trên hết là tình yêu mãnh liệt mà anh dành hết cho Manchester United. Có một Gary Neville như thế!

    Từ trận đấu đầu tiên…

    Là cầu thủ trưởng thành từ chính lò đào tạo của CLB cùng với Beck, Giggs, Scholes, Butt, P. Neville, anh có trận đấu ra mắt CLB vào ngày 16 tháng 9 năm 1992 khi Manchester gặp Torpedo Moscow ở UEFA Cup. Hai năm sau đó, anh bắt đầu thi đấu chính thức và nghiễm nhiên chiếm luôn vi trí bên hành lang cánh phải. Từ đó, anh bắt đầu bộc lộ tài năng của mình, không chỉ ở CLB mà còn ở cả cấp độ đội tuyển.

    Cùng với Beckham, anh đã tạo nên một trong những bộ cánh ăn ý và xuất sắc bậc nhất châu Âu lúc bầy giờ. Và đó cũng là một trong những thời kỳ huy hoàng nhất của CLB. Từ đó, anh trở thành một trong những hậu vệ phải xuất sắc của bóng đá thế giới. Nói đến anh, người ta nhớ đến một hậu vệ biên có thể lên công về thủ không biết mệt mỏi, người sở hữu những cú chuyền xa chính xác đến khó tin, người thực hiện những pha chồng cánh với Beckham với độ hiểu ý đến kinh ngạc.

    Âm thầm nhưng mạnh mẽ, điềm tĩnh mà quyết liệt là tất cả những gì anh thể hiện trên sân. Hơn 500 lần ra sân trong màu áo Manchester, anh đã có cho mình bộ sưu tập danh hiệu với hàng loạt chiếc cúp lớn nhỏ: chín danh hiệu vô địch Primier League, ba FA cúp, hai chức vô địch Champions League cùng một loạt các cúp nhỏ khác. Tất cả những thành công đó của Manchester United luôn có ít nhiều sự đóng góp của anh, đặc biệt là mùa giải huy hoàng 1998/1999, khi anh cùng các đồng đội giành cú ăn ba vĩ đại mà đến nay nó vẫn là mốc son chói lọi trong lịch sử CLB.

    Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, không giành được những danh hiệu như ở CLB nhưng những đóng góp của anh trong màu áo Tam sư cũng rất lớn. Gary Neville xuất hiện trong màu áo đội tuyển lần đầu tiên vào năm 1995 và sau đó giành luôn vị trí chính thức. Một thời gian dài sau đó, anh luôn là sự lựa chọn hàng đầu của các HLV ở tuyển Anh cho vị trí hậu vệ phải.

    Cùng với Tam sư, anh tham dự các giải đấu Euro năm 1996, 2000 và 2004 cũng như các kỳ World Cup 1998, 2006. Và đến nay, sau khi anh chia tay đội tuyển, các HLV của Tam sư vẫn đang đau đầu đi tìm lời giải cho bài toán vị trí hậu vệ phải mà anh đã để lại. Thế mới thấy anh thực sự tài năng đến như thế nào. Và việc anh có tên trong đội hình tiêu biểu của Primier League thập kỉ qua là minh chứng rõ ràng nhất.
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
  2. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    Sau khi chứng tỏ được khả năng của mình, Gary Neville đã vinh dự được trao chiếc băng đội trưởng của United. Đây là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực không mệt mỏi của hậu vệ này trong một thời gian dài.

    [​IMG]

    Quỷ Đỏ đích thực.

    … đến chiếc băng đội trưởng.

    Ngày 18 tháng 11 năm 2005, R. Keane bất ngờ chia tay Manchester United, chiếc băng đội trưởng tạm thời không có người kế thừa. Một thời gian dài sau đó, Ferguson đã phải rất đau đầu trong việc tìm kiếm đội trưởng mới, bởi một đội bóng không thể không có thủ lĩnh trên sân. Ông đã rất đắn đo cho việc lựa chọn ai trong số những trụ cột của đội bóng. Cuối cùng, sau một cuộc họp toàn thể đội bóng, HLV người Scotland cũng đã tìm ra được tân đội trưởng mới. Thật bất ngờ, cái tên được chọn lại chính là Gary Neville.

    Lý giải cho điều này, Fegie đã nói rằng: “Sau khi Keane ra đi, tôi đã nói chuyện với một loạt trụ cột trong đội để tìm ra người kế vị chiếc băng đội trưởng. Cuối cùng, Gary Neville chính là người xứng đáng nhất bởi kinh nghiệm và những cống hiến của anh cho đội bóng. Ryan Giggs cũng là một lựa chọn nhưng ở độ tuổi này, thật khó để Giggs ra sân trong mọi trận đấu. Paul Scholes thì đã tuyên bố rằng cậu ấy không thích làm... lãnh đạo".

    Đúng vậy! Người đeo chiếc băng đội trưởng ở Manchester United ngoài vấn đề chuyên môn, cần phải có thêm cả một cá tính mạnh mẽ. Trước Neville, Keane, Cantona, Robson đều là những con người cá tính, mạnh mẽ trên sân, có uy trong phòng thay đồ, có thể vực dậy đội bóng trong những lúc khó khăn, sẵn sàng ăn thua đủ với đối phương hoặc đôi co với trọng tài để bênh vực các đồng đội nhưng cũng không ngần ngại quát mắng sau mỗi tình huống không vừa ý.

    Rõ ràng, với những con người hiện có trong tay khi ấy, Ferguson không thể chọn ai xứng đáng hơn Neville. Có thể không tài năng như Robson, không cá tính được như Cantona, không mạnh mẽ được như Keane nhưng nhiệt huyết cũng như khát khao cống hiến cho màu áo đỏ thì không bao giờ thiếu trong con người anh.

    Giggs chưa bao giờ thể hiện được cái tôi mạnh mẽ. Còn Scholes thì như đã nói, anh không thích làm lãnh đạo. Việc lựa chọn Neville không chỉ thể hiện tính đúng đắn của Alex Ferguson mà nó còn nói lên sự ghi nhận của CLB đối với những đóng góp của anh, ngoài ra nó còn thể hiện sự nể trọng của các đồng đội đối với anh, điều đó có nghĩa anh là người rất có tiếng nói trong phòng thay đồ.

    Việc được khoác lên tay chiếc băng đội trưởng của một trong những CLB xuất sắc nhất thế giới không bao giờ là điều dễ dàng, vừa là vinh dự nhưng cũng là thách thức, đặc biệt khi 2 người tiền nhiệm đã rất thành công trước đó. Như chính tâm sự của anh khi trở thành tân đội trưởng của Manchester United: "Tôi sẽ chỉ được nhớ tới nếu cùng với Man Utd đoạt một danh hiệu nào đó. Trước đây, Cantona và Keane đều có được vinh dự này trong suốt 12 năm qua. Chính vì vậy, tôi không muốn là ngoại lệ".

    Và chắc hẳn anh đã không cảm thấy phải hỗ thẹn với những người tiền nhiệm khi cuối mùa bóng 2006/2007 được nâng cao chức vô địch Primier League trong vai trò của một đội trưởng. Và đó cũng mở ra một giai đoạn thành công khác của Manchester United khi ba năm liền vô địch nước Anh, hai lần liên tiếp vào tơi trận chung kết Champions League với một chức vô địch. Dù không đóng góp được nhiều vào thành công đó, nhưng với vai trò đội trưởng, anh có thể ngẩng cao đầu tự hào về bản thân mình.

    Thời niên thiếu là một quá trình phấn đấu không ngừng.

    Neville là một trong những hậu vệ phải hay nhất của bóng đá Anh cũng như thế giới, điều đó không ai có thể phủ nhận, thế nhưng ít ai biết được rằng để có thể trở thành như ngày hôm nay, anh đã phải đánh đổi cả thời niên thiếu của mình cho những buổi tập như thế nào. Không phải là một người có tiềm năng nếu không muốn nói là kém tài năng nhất trong lứa cầu thủ trẻ khi đó, thế nhưng đổi lại, Gary có một ý chí nỗ lực phấn đấu không ngừng nghỉ và chính điều đó đã tạo nên một huyền thoại của sân Old Trafford như ngày hôm nay. Neville đã từng nói:

    "Tôi đã quen với việc bị từ chối trong suốt thời niên thiếu. Đến bây giờ, nhiều lúc tôi vẫn tự hỏi không hiểu vì sao lúc đó Manchester United lại mời tôi tới tập luyện tại trung tâm của họ hàng năm. Chắc hẳn, đó chỉ là vì họ tôn trọng thái độ chăm chỉ và cầu tiến của tôi. Nếu giờ tập luyện bắt đầu vào lúc 5h chiều thì tôi đã đến sân vào lúc 4h15. Tôi bắt buộc phải tập luyện điên cuồng như thế bởi được chứng kiến tài năng vượt trội của những đứa trẻ cùng lứa như Paul Scholes và Nicky Butt".

    Beckham, Savage, Gillespie được coi là những thần đồng khi đó, trong khi Neville dưới con mắt của những nhà chuyên môn lại là một người không có năng khiếu. Chứng kiến cảnh đó, anh không những lấy đó làm buồn mà ngược lại, nó lại là động lực thôi thúc anh phấn đấu điên cuồng hơn: “khi bạn không có khả năng thiên phú, bạn chỉ có một con đường duy nhất là chạy hết tốc lực để bắt kịp họ”. Vâng, chính tất cả những điều đó đã tạo nên một Neville chiến binh như ngày hôm nay.
  3. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    Là một người sống bình dị và có phần lặng lẽ nhưng mỗi khi vào sân, Neville luôn thể hiện tinh thần thi đấu máu lửa. Tuy tình yêu với trái bóng và với Manchester United chưa hề nguội nhưng Neville đành phải nói lời chia tay do ảnh hưởng của tuổi tác và chấn thương.

    [​IMG]

    Neville chấn thương

    Tận tụy trên sân cỏ, bình dị ngoài đời thường.

    Không phải là mẫu cầu thủ sở hữu những kỹ năng vượt trội, nhưng bù lại, Gary Neville cần cù như một chú ong thợ, mạnh mẽ như một chiến binh và luôn cháy hết mình mỗi khi có mặt trên sân. Không càu nhàu với đồng đội sau mỗi tình huống không vừa ý, luôn luôn đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, chưa bao giờ tỏ thái độ bực tức mỗi lần bị thay ra sân… và còn rất, rất nhiều những thứ khác mà người ta nhìn thấy ở anh. Chính những điều đó đã làm cho khán giả yêu mến anh nhiều hơn.

    Có một sự thật mà ít ai biết rằng, anh cùng với Scholes là 2 cầu thủ chơi bóng đỉnh cao mà không cần đến người đại diện. Chưa bao giờ người hâm mộ thấy Gary Neville đưa ra một yêu sách gì với CLB, dù có lúc vị trí của anh không thể thiếu trong đội hình. Có lẽ, đó chính là sự trả ơn của Neville với CLB sau những gì mà đội bóng đã cho anh kể từ khi còn là một cậu bé học việc và trên hết là tình yêu của anh dành cho đội bóng.

    Manucians chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu và lòng trung thành của anh đối với CLB, đặc biệt là trong thời buổi mà bóng đá đã bị chi phối nhiều của đồng tiền. Không nói đâu xa, từ vụ Rooneygate vừa rồi mà nhìn lại mới thấy những con người như anh mới đáng quý làm sao. Cùng với Giggs và Scholes, Neville chính là hình mẫu cho những cầu thủ trẻ học tập, từ ý chí phấn đấu cho đến tinh thần trên sân cỏ.

    Hẳn nhiều người vẫn còn nhớ pha ăn mừng như điên cuồng của Neville khi Ferdinand ghi bàn vào lưới Liverpool ở mùa giải 2006/2007: anh đã chạy suốt chiều dài đường pitch sân Old Trafford ra chỗ CĐV của Liverpool để ăn mừng một cách quá khích. Dù sau đó anh đã bị liên đoàn bóng đá Anh phạt vì hành động trên nhưng nó chẳng thể ngăn cản được cách anh thể hiện tình yêu của mình với CLB.

    Rồi đến vụ giơ ngón tay thối với C. Tevez khi tiền đạo này sút tung lưới Man Utd trong trận bán kết Carling Cup mùa giải năm ngoái. Tất cả chỉ để nói lên một điều rằng Manchester United luôn là số 1 trong trái tim anh. Trên sân cỏ, Neville cùng Beckham đã tạo ra một trong những cặp cánh hay nhất của bóng đá Anh và Thế giới khi đó và ở ngoài đời, hai người là những người bạn rất thân. Tuy nhiên, cuộc sống đời thường của Neville hoàn toàn trái ngược với Beckham.

    Trong khi Beckham luôn được chú ý nhất, là tâm điểm của mọi ánh đèn flash thì Neville lại tìm cho mình vị trí ít bị chú ý nhất, chưa bao giờ có lối sống của ngôi sao cũng như không có vụ lùm xùm nào trên báo. Đó chính là tính cách của anh. Nếu cuộc sống ngoài sân cỏ của Beckham ồn ào bao nhiêu thì của Neville lại bình lặng bấy nhiêu, bình lặng đến đơn điệu nếu không nói là nhàm chán. Và Mr Boring chính là cái tên mà người hâm mộ đặt cho anh từ chính cuộc sống bình dị đó.

    Và khi đôi chân đã mỏi…

    Neville đã già, đó là sự thật bởi không ai có thể chống lại quy luật tự nhiên. Và khi người ta già thì mọi thứ đều không thể điều khiển được như khối óc mong muốn. Đôi chân anh đã trở nên nặng nề hơn, phán đoán cũng đã mất đi rất nhiều, ở anh bây giờ không còn là một hậu vệ lên công về thủ không biết mệt mỏi như ngày nào, thay vào đó là một chiến binh chậm chạp, thường đi bộ và luôn mắc lỗi vị trí trong các trận đấu.

    Mỗi khi nhìn thấy Neville trên sân, nhiều Manucian lại cảm thấy lo lắng cho vị trí của anh, bởi khi đó đối phương sẽ tập trung khoét vào vị trí của này nhiều hơn. Các đồng đội phải quan tâm đến anh nhiều hơn, từ đó dẫn đến những sai sót xuất hiện. Rõ ràng một cỗ máy sẽ không thể vận hành tốt nếu như một mắt xích nào đó hư hỏng. Và Manchester mỗi khi có anh trên sân là một cỗ máy như thế.

    Không ai có thể quên trận hòa đáng tiếc của Manchester United trên sân Goodison Park của Everton ở lượt đi mùa giải năm nay. Dù đã dẫn bàn với tỉ sô 3 – 1 tới tận phút 90 nhưng sau đó đã bị gỡ hòa chỉ trong 3 phút. Và các bàn thắng gỡ hòa đó đều bắt nguồn từ cánh phải, nơi do anh trấn giữ. Tất nhiên không thể quy hết trách nhiệm cho Neville nhưng có thể xem anh chính là người mắc lỗi lớn nhất ở cả hai bàn thua đó.

    Và không cần nói đâu xa, trận thắng đầy may mắn vừa rồi của Man Utd trước West Brom cũng đã chỉ rõ sự xa sút của anh. Nhiều tình huống anh lên tham gia tấn công rồi không kịp lui về phòng thủ, khiến cho Ferdinand nhiều lần rơi vào tình trạng một chọi một với tiền đạo đội bạn, và hệ quả là Manchester đã bị thổi penaty từ một tình huống như vậy.

    Gánh nặng tuổi tác cùng với chấn thương nặng trong trận đấu với Bolton đã lấy đi của anh rất nhiều, làm mất đi trong anh sức chiến đấu của một chiến binh ngày nào. Hình ảnh anh lầm lũi đi về vị trí dành cho các cầu thủ dự bị khi bị thay ra trong trận đấu trên như lời kết cho cuộc đời cầu thủ của anh.

    Phải chăng đã đến lúc dừng lại…??? Chứng kiến phong độ tệ hại đó của anh, nhiều Manucian đã nghĩ đến chuyện mong anh giải nghệ. Và mong rằng anh sẽ đảm nhận một vị trí nào đó trong BHL. Đó cũng chính là sự ghi nhận những cống hiến của anh cho CLB.
  4. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    Mặc dù quyết định chia tay các đồng đội vào cuối mùa giải này nhưng tình yêu của Neville đối với Manchester United không hề thay đổi. Người hâm mộ sẽ luôn nhớ anh, một người con ưu tú của sân Old Trafford.

    [​IMG]

    … Nhưng, tình yêu nào có dễ phai.

    Neville đã già, đã chậm chạp, anh không thể thi đấu như khi còn trai trẻ. Đúng thế. Nhưng khi người ta không thể thi đấu bằng năng lực của mình thì lúc đó sẽ chiến đấu bằng tinh thần, bằng khát khao, bằng tình yêu, và đôi khi điều này phát huy tác dụng. Neville là một trường hợp như thế. Không thể chạy nhanh như một cầu thủ tuổi đôi mươi, cũng không thể phán đoán tốt như một cầu thủ đang đạt độ chín của sự nghiệp, càng không thể ra sân với nguồn thể lực dồi dào như trước.

    Nhưng người ta luôn thấy ở anh một tinh thần chiến đấu hết mình, một kháo khao hiếm có của một người sắp hết thời và đặc biệt một trái tim luôn mang đầy nhiệt huyết. Thế nên, ít ai có thể ngờ được rằng một ông già chậm chạp như Neville lại có thể làm câm lặng một Ronaldinho đang trong giai đoạn hồi sinh.

    Thế hệ vàng ngày nào giờ đã dần lui vào quá khứ. N. Butt đã đi tìm niềm vui tận đất nước Hồng Kông xa xôi bên bờ Thái Bình Dương ấm áp. Beckham thì vẫn cố gắng miệt mài đi tìm nốt những chút dư vị cuối cùng của một đời cầu thủ. P. Neville đang cống hiến nốt tuổi đời cầu thủ của mình trong màu áo Everton. Còn anh, cùng với Giggs và Scholes vẫn ngày đêm âm thầm đóng góp những gì có thể cho Manchester United.

    Những đóng góp đó có thể không phải là những vấn đề về chuyên môn trên sân cỏ, nó có thể không ảnh hưởng nhiều đến thành tích của CLB nhưng lại rất có ích cho đội bóng và những thế hệ cầu thủ trẻ.

    Thế nên đừng bao giờ đặt câu hỏi rằng tại sao Neville lại được ra sân, tại sao Neville lại được CLB kí thêm hợp đồng… Bởi ở anh, người ta vẫn thấy được những đóng góp hữu ích. Và đó cũng có thể coi là sự tri ân của Sir Alex đối với những đóng góp của Gary Neville. Thế nên thay vì la ó, than phiền, hãy cầu chúc cho anh chơi tốt mỗi khi ra sân hay ít ra là cũng chơi tròn vai.

    Ngày hôm nay, 3/2/2011, anh chính thức nói lời chia tay sân cỏ sau 20 năm cống hiến hết mình cho màu áo đỏ. Khi đôi chân đã mỏi thì dù trái tim có đập như thế nào đi chăng nữa cũng không ngăn được quy luật của thời gian. Dù từ lâu đã quen với việc không có anh trên sân, người hâm mộ vẫn cảm thấy hụt hẫng khi không còn được thấy Neville trong màu áo Manchester, không còn hình ảnh của một số 2 năng nổ ngày nào, không còn một cỗ máy lên công về thủ bên hành lang cánh phải nữa.

    Thay vào đó, một vị trí trong BHL có lẽ đã được dành sẵn cho anh. Nhưng dù có ở cương vị nào thì tình cảm của người hâm mộ dành cho anh sẽ không bao giờ mất đi, cũng như tình yêu mà anh dành cho Manchester United sẽ không bao giờ thay đổi. Bởi đơn giản một điều, tình yêu nào có dễ phai!
  5. [CG]angel_devil

    [CG]angel_devil New Member

    Tham gia ngày:
    9/3/11
    Bài viết:
    50
    mình biết ngay mà :)):)) chỉ có ku TAD là post cái này :D:D mềnh phục mềnh quá :D:D
    1 person likes this.
  6. vietviet_ckb

    vietviet_ckb New Member

    Tham gia ngày:
    7/3/11
    Bài viết:
    44
    Cũng chỉ là 1 câu nói:I love MU

Chia sẻ trang này