Hà Nội trong thơ

Thảo luận trong 'Thơ' bắt đầu bởi tranhung1712, 6/5/11.

  1. tranhung1712 Spammer

    Đây là nơi mọi người có thể chia sẻ những bài thơ, vần thơ hay về Hà Nội:x

    HÀ NỘI

    Hơn cả tình yêu ...sau này em sẽ tặng cho anh

    Là những con đường ...đi mãi thành quen

    Những chiều lang thang bỗng thấy mình quá nhỏ

    Chầm chậm phóng xe,lắng nghe tiếng gió

    Lá rơi nhanh tựa những tiếng thở dài

    Những dòng người vẫn tất tả...ngược xuôi

    Trống rỗng nhớ mong hoá thành đơn độc

    Em biết rằng mình không bao giờ khóc

    Mắt chỉ nhoà đi...những giọt lóng lánh...nước mưa

    Hà Nội trong em...những phút giao mùa

    Là nắng..là mưa...mang lòng về thanh thản

    Những ngày thật buồn...quẩn quanh...Quán....

    Chưa tìm nổi cho mình một khoảng trống riêng....

    Một tình yêu cho những phố cổ rêu phong

    Nhỏ nhỏ nghiêng nghiêng thành ra Hà Nội...phố

    Em vẫn nghe những bài hát,những nỗi lòng...rất lạ

    Là tình yêu của người Hà Nội.... ...Đi xa... ...Tìm đến.... ....Hay sẽ lại trở về...

    Để nhức lòng...bài hát bỗng tái tê

    Em vẫn tìm ai...một người Hà Nội

    Một người chấp nhận tình yêu...khờ dại

    Nơi ấy là Hà Nội, là anh..

    Anh biết đấy..

    Hà Nội màu xanh

    Xanh của trời mây,...những hàng cây....và gió

    Những hồ nước...lao xao sóng vỗ

    Bình lặng đến lạ kỳ

    Là những nụ cười...

    Hà Nội thân yêu Em gặp...và sẽ không bao giờ quên được

    Anh đấy...em đây...và biết bao người khác

    Một tình yêu chung...xa lạ bỗng hoá gần.

    Có thể có...và cũng có thể không

    Nhưng với em-Hà Nội vẫn sẽ là Hà Nội

    Nơi mà dù một mình trong bóng tối

    Em vẫn luôn tìm được một chỗ dựa...bình yên
    (st)
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
    1 person likes this.
  2. tranhung1712

    tranhung1712 Spammer

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    3,566
    HƯƠNG HÀ NỘI

    Em mời anh về Hà Nội thủ đô

    Nắm tay nhau đi hết chiều phố cổ

    Đừơng Nguyễn Du ngạt ngào hoa sữa nở

    Sóng Tây Hồ dìu dịu một lời ru



    Thấy không anh trầm mặc bóng Tháp Rùa

    Con gái Hà Thành nhẹ nhàng mà sắc sảo

    Tà áo dài bay bay vượt qua bao giông bão

    Một nụ cười duyên dáng đất Thăng Long

    Phố Tràng Thi chiều nay vang tiếng nhạc xao lòng

    Hương cốm Vòng thoang thoảng, gợi nôn nao nỗi nhớ

    Em đưa anh đi, thăm Hà Nội phố

    Thanh lịch , hào hoa biết mấy tự hào

    Lịch sử ngàn năm - Rồng vút bay cao

    Anh có thấy trong lòng mình rạo rực



    Về đây anh, đêm Thủ Đô thức giấc

    Ngàn năm Thăng Long - Cả đất nuớc tự hào !

    Ba mươi sáu phố phừơng tỏa sáng với ngàn sao

    Sóng sánh trăng giữa Hồ Gươm sương khói



    Ta gọi nhau , nồng nàn Hương - Hà - Nội

    Nơi yên bình, xanh ngát với ngàn năm
    (ST)

Chia sẻ trang này