Hai đường thẳng song song

Thảo luận trong 'Cảm xúc = tình bạn + tình yêu' bắt đầu bởi canon, 27/3/11.

  1. canon New Member

    Hai đường thẳng song song

    Anh, một sinh viên Kinh tế "khô khan" và có những nguyên tắc sống riêng. Em, một cô nữ sinh ướt át, lãng mạn và không bao giờ tuân theo một chuẩn mực nào.

    Anh - 1m73, dáng người cao và khỏe. Em - 1m52, nhỏ bé và mong manh.

    Anh bảo thích mẫu người bạn gái cao ráo, hơi béo một chút vì anh không thích ôm "cây sào" vào lòng. Em thì không thích những người đàn ông quá lớn vì không muốn phải "bắc thang" lên hôn người ấy.

    Anh đam mê kinh tế, thương mại điện tử. Em thích văn thơ và mê đọc sách.
    Anh hay nói về công việc, về những công nghệ hiện đại. Em thích lắng nghe những câu chuyện đời thường và kể về những người thân yêu của mình.

    Anh muốn làm những việc lớn lao, muốn trở thành trụ cột trong gia đình, có ý chí làm giàu. Em chỉ mong có một cuộc sống êm đềm, nhẹ nhàng trong một ngôi nhà nhỏ cùng tiếng cười trẻ thơ.

    Anh yêu Rock. Em yêu Trịnh.
    Anh yêu mùa đông, còn em thì ghét nó.

    Em thường bảo anh vô tâm vì chẳng bao giờ chịu để ý đến cảm xúc của em. Anh thì thấy tâm hồn em giống như bông cỏ may, rất dễ tổn thương.

    Có đôi lúc em vẫn tự hỏi sợi dây nào đã gắn bó anh và em - hai con người quá khác biệt? Có phải chúng ta chỉ là hai đường thẳng song song chạy ngược chiều nhau?

    Em và anh - liệu chúng ta có cần thay đổi điều gì đó không?
    Em có nên bớt đa cảm hơn không? Bớt suy tư, trăn trở và yếu đuối hơn không? Bớt hờn ghen một cách vô lý, bớt bướng bỉnh hơn không? Bớt? Bớt...?

    Anh có cần phải quan tâm đến em nhiều hơn nữa hay không? Lắng nghe những cảm xúc của em nữa hay không? Có cần phải hiểu rằng những gì to lớn đều bắt nguồn từ những điều nhỏ vụn nhất hay không?

    Anh muốn là chỗ dựa cho em lúc yếu mềm.
    Em muốn là động lực cho anh đi lên.

    Chúng ta gặp nhau... có phải là bù đắp những gì đang thiếu hay không? Em không biết nữa. Nhưng em vẫn nhớ có một triết lý nói rằng: "Con người ta giống nhau là để hiểu nhau, khác nhau là để yêu nhau". Và có thể lắm chứ, chúng ta nên giữ lại những điều khác biệt đó, bởi nếu chúng ta quá giống nhau thì hai đường thằng song song kia cũng chỉ còn lại là một và khi đó anh không còn là anh và em cũng không còn là được chính mình.

    Có thể suốt cuộc đời này chúng ta chỉ là hai đường thẳng song song, nhưng mà anh biết không, em không muốn chúng chạy ngược chiều nhau bao giờ. Anh hãy mãi là đường thẳng của riêng anh và em cũng vậy, nhưng sẽ xuôi về phía nhau anh nhé! Cho đến khi nào đường thẳng của anh hay của em không thể kéo dài hơn được nữa.

    Viết đến đây em chợt nhận ra rằng cũng có khi hai đường thẳng song song trở thành tiệm cận. Anh và em đều là những con người biết sống bằng tấm lòng đó thôi, đều biết yêu thương và trân trọng những lẽ sống trong đời đó thôi, đều biết hy sinh cho những người thân yêu của mình đó thôi và đều có những người thật sự yêu thương mình.

    Phải không anh?

    by: Canon ( sưu tầm )
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
  2. manhtuan201992

    manhtuan201992 [Trưởng ban FM & Tổ chức]

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    971
    Hai đường thẳng song song.
    Nhưng chúng tiệm cận
    Ở tận cùng của tình yêu
    1 person likes this.
  3. ankkun8888

    ankkun8888 New Member

    Tham gia ngày:
    21/3/11
    Bài viết:
    319
    "Em có biết chùm sáng phân kì không? Chúng gặp nhau ở 1 điểm rồi xa nhau mãi mãi! A và e như hai tia sáng của chúm sáng đó......." bgio lại là 2 đường thẳng song song?
  4. halt.hvnh

    halt.hvnh New Member

    Tham gia ngày:
    2/4/11
    Bài viết:
    1
    tình bạn, tình yêu và hình học

    “ Tại sao hai đường thẳng song song không bao giờ gặp nhau hả anh?” - Cô gái nhỏ hỏi người anh trai của mình. Anh vẫn luôn là một ông anh biết tuốt, giải đáp mọi thắc mắc vẩn vơ của cô.

    - Sao hỏi anh câu ngớ ngẩn thế? Chưa học hình học 6 hả? – Anh mỉa mai trêu chọc.

    - Thì anh cứ trả lời xem nào . Coi như em đố anh đấy. He

    - Uh, chúng không bao giờ cắt nhau là vì khoảng cách giữa chúng luôn luôn không thay đổi. Đơn giản vậy thôi.

    - Humzzz, thế thì không phải.

    - Sao? Không phải chỗ nào, nhóc?

    - Ý em không phải nói anh, hì.

    - Con bé này hôm nay lại dở chứng gì thế? Ốm hả?

    - … Nhiều lúc em cảm thấy em và “anh ấy” như hai đường thẳng song song ấy anh ạ. Chẳng bao giờ đến được với nhau. Nhưng anh nói thế thì hình như em so sánh sai mất rồi. Hì

    - Nói cụ thể anh nghe xem nào.

    - Tình cảm của bọn em vẫn tiến triển chứ không phải “luôn luôn không thay đổi” như anh nói. Nhưng em vẫn cảm giác có cái gì đó xa vời quá anh ạ.

    - Vậy em muốn hai đường thẳng đó phải cắt nhau hả?

    - …

    Biết Tuốt vẽ lên giấy hai đường thẳng cắt nhau, điểm giao nhau của hai đường thẳng nằm giữa tờ giấy và bốn đầu các đường thẳng được kéo dài. Anh nhẹ nhàng nói với em gái :

    - Em thấy không? Hai đường thẳng gặp nhau rồi đấy. Nhưng sau cái điểm gặp nhau ấy thì sao? Lại mỗi đường một hướng, thậm chí càng ngày chúng càng cách xa nhau. Nếu tình yêu cũng như vậy thì có khác nào chỉ như gió thoảng? Qua một điểm nằm ngoài đường thẳng có thể kẻ được vô số đường thẳng khác cắt đường thẳng đó nhưng chỉ có thể kẻ được một đường thẳng song song mà thôi…Anh đố em một câu nhé: Hai đường thẳng song song không bao giờ cắt nhau, nhưng chúng có “điểm” gì chung?

    - Không cắt nhau thì làm gì có điểm chung?

    - Humzz, có vẻ kiến thức hình học của em bay mất hết rồi đấy. Chẳng phải là hai đường thẳng song song cùng nằm trong một mặt phẳng sao?

    … Em còn nhớ “hai đường thẳng chéo nhau” không? Khi nhìn chúng trong không gian ta luôn có cảm giác chúng cắt nhau. Thực tế thì chúng chẳng có điểm chung nào cả. Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng luôn nhé… Vì vậy, nhóc ạ, từ nay đừng ví hai người yêu nhau giống như hai đường thẳng cắt nhau nữa nhé.

    - Vậy em sẽ so sánh hai người yêu nhau giống như hai đường thẳng song song, luôn sánh bước với nhau, tình cảm thì mãi mãi không thay đổi và mỗi người chỉ có một người kia mà thôi. Được không?

    - Uhm, cũng hay lắm. Nhưng anh thì không ví như vậy đâu. Anh thấy hai người yêu nhau giống như hai đường tiệm cận: đi cùng nhau đến vô cùng và mỗi ngày hai người lại gần nhau hơn.

    - Hay quá! Vậy anh thấy hai người bạn thì giống với gì?

    - Em định nghĩa một người bạn thế nào?

    - Humzz, một người bạn là người hiểu mình, một người mà mình có thể tin tưởng sẻ chia vui buồn tâm sự.

    - Uh, vậy nếu mỗi chúng ta là một hàm số phức tạp thì người bạn tốt chính là đạo hàm của hàm số ấy, vì đạo hàm là “thứ” hiểu rõ nhất hàm số lên xuống, tăng giảm ra sao mà, đúng không?

    - Hihi.

    - Cười gì thế? Anh nói không đúng hả?

    - Không, đúng lắm. Nhưng có lẽ từ nay em sẽ không gọi anh là Biết Tuốt nữa.

    - Vậy gọi thế nào?

    - Đạo Hàm !
    1 person likes this.
  5. ankkun8888

    ankkun8888 New Member

    Tham gia ngày:
    21/3/11
    Bài viết:
    319
    :tambon: mang tiếng học sinh chuyên toán 12 năm vậy mà càng ngà càng thấy Văn học và toán học có mối liên hệ mật thiết thế sao mình ghét văn thế nhỉ có lẽ bởi vì mnhf ngu môn này hay nói đúng hơn viết văn và chém gió rát dở
    1 person likes this.
  6. canon

    canon New Member

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    430
    @halt.hvnh: rất ý nghĩa ;)
    @ankun: cái đó tùy thuộc vào cảm nhận của mỗi người, rồi đến lúc sẽ thấy nó có liên hệ theo cách của mình bạn ạ ^^
  7. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    lắm chuyện
    mọi thứ đều không thực sự tiếp xúc nhau nữa là giao cắt
    luôn tồn tại khoảng cách hạt nhân
    tiếp xúc thực sự thì sẽ diễn ra phản ứng hạt nhân
    tức là tận thế đó các thí chủ :wth:

Chia sẻ trang này