Linh hồn mèo đen.

Thảo luận trong 'Văn - Thơ' bắt đầu bởi hungnn, 25/7/13.

  1. hungnn Nothing To Lose

    Chương 1: Điên loạn..

    - Cô ! Cô tin em đi! Em xin cô đấy! Em nói thật mà!..
    - Xin lỗi, hãy coi như tôi chưa từng là giáo viên chủ nhiệm của em.
    Người phụ nữ gạt cánh tay nài nỉ của nó như gắng trút đi gánh nặng rồi bước ra khỏi phòng. Cô ta mặc định trong đầu về tiếng nấc đứt quãng của đứa bé đằng sau như một điều hiển nhiên. Trong tâm trí con người, bản án vài năm tù không thể
    nặng cân hơn những rắc rối vì người khác. Người ta sẽ sẵn sàng nhẫn tâm miễn
    mình không mắc vào mớ bòng bong nào. Tiếng guốc vang đều khắp hành lang
    nới rộng ra cái khoảng trời sụp đổ trong đầu con bé. Thứ nước nóng và rát ứa ra.
    Nó gục xuống, co ro ngồi khóc giữa phòng hội đồng trường. Cuộc đời nó vốn
    bình thường đến nỗi tầm thường nhưng tất cả đã thay đổi kể từ ngày hôm ấy.
    Cánh cửa lại bật mở, một người đàn ông bước vào đặt lên bàn tờ giấy:
    - Em kí vào đây để xác nhận, phía công an tới rồi đấy.
    Con bé giật mình hoảng hốt, nó hoảng loạn khi nghe hai chữ "công an". Cái con bé hiền lành nhút nhát mà đám bạn thường nói "bị câm" giờ gào thét như ma nhập. Người đàn ông chau cặp lông mày, ông ta quăng cái ánh mắt dè bỉu vào nó.
    Trong mắt nó giờ chỉ nhận thức được một màn xoắn ốc quay cuồng, ánh mắt đầy
    phán xét của người đàn ông kia găm lên từng dây thần kinh nó.
    Người đàn ông thở dài, bước ra ngoài. Loáng thoáng sau cánh cửa, nó nghe thấy:
    - Mời các đồng chí, nhà trường chúng tôi cũng không còn gì để nói thêm.
    Tưởng chừng như mũi dao sự thật đâm mạnh vào thái dương, nó chết lặng đi.
    Người công an tay cầm sắn dụng cụ khống chế bệnh nhân tâm thần, tay kia kéo
    cánh cửa khép hờ trong tư thế sẵn sàng. Khoảng thời gian vài giây để mở một
    cánh cửa trở nên lê thê trong trí não kẻ tội đồ...
    ..Căn phòng trống không, cửa sổ đóng chặt, không có dấu hiệu nào của việc tẩu thoát. Con bé đã biến mất. Biến mất một cách kì lạ, một cách khó hiểu, hay nói cách khác là giống được thế lực không phải con người giúp đỡ. Những gì đang
    xảy ra đây như hậu quả tất yếu của sự việc ba ngày trước, sự việc đã cướp đi hạnh phúc ít ỏi của con bé bất hạnh.
    Ngay ngày hôm sau, sự mất tích bí ẩn của đứa trẻ sát nhân được giới truyền thông thổi phồng lên một cách "hấp dẫn". Những cái title như " đứa trẻ lạc lối đã biến mất nhờ thế lực siêu nhiên" hay "dư luận xôn xao về đứa bé gái sát nhân mất tích ly kì" đầy rẫy trên mặt các tờ báo. Miệng lưỡi thế gian vốn đổi trắng thay đen, đến một vụ án chưa minh bạch cũng bị đem ra mổ xẻ theo cảm tính. Chỉ mới vài
    giờ đồng hồ từ khi báo được phát hành, người ta đã bàn luận nhan nhản với nhau về cái đề tài "nóng hổi" này. Nhưng đó là họ chỉ nói thôi đó, họ chỉ truyền tai nhau thôi đó. Vậy mà đã đủ để khiến một đứa bé con hoảng loạn tinh thần cực độ
    gần như phát điên.. Thế mới hiểu sức mạnh của lời đồn kinh khủng đến thế nào.
    - Nhảm nhí - gã trai vo tờ báo mới mua, quăng ra sau lưng dù thùng rác thì chỉ
    cách đấy 1m rồi bước đi.
    Đôi dép mộc lướt nhẹ ngay sau đó, Trâm Anh cúi xuống nhặt cục giấy ấy lên và
    vuốt lại tử tế. Qua những nếp vò nhàu nhĩ, thông tin cần thiết vẫn hiện lên đủ
    hiểu: Anh Thư, 12 tuổi. - giết dã man 4 mạng người. - Các nạn nhân đều là bạn học của cô bé. - Vốn đang sống cùng cụ Hoàng Thị Kim tại.. - Hôm qua đã mất
    tích bí ẩn trong căn phòng kín ngay khi cảnh sát bước vào. Một sự kiện như thế
    này mà bị cho là "nhảm nhí", có phải xã hội đã quá loạn đến độ người ta nghe lờn cả tai những tin đáng ra được gọi là động trời vậy rồi không?..


    Link đọc sách: https://www.biitbook.com/books/detail/linh-hon-meo-den-chuong-1-den-12
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

Chia sẻ trang này