Miếng ngon Hà Nội - Vũ Bằng

Thảo luận trong 'Download Ebook' bắt đầu bởi manhtuan201992, 15/3/11.

  1. manhtuan201992 [Trưởng ban FM & Tổ chức]

    Nhà văn Vũ Bằng sinh ngày 3 tháng 6 năm 1913 tại Hà Nội và lớn lên trong một gia đình Nho học, quê tỉnh Hải Dương.

    Ngay khi còn nhỏ ông đã say mê viết văn, làm báo. Năm 16 tuổi ông đã có truyện đăng báo, và liền sau đó ông lao vào nghề văn, nghề báo với tất cả niềm say mê. Cha mẹ Vũ Bằng sinh sáu người con, ba trai ba gái. Cha mất sớm, Vũ Bằng ở với mẹ làm chủ một tiệm bán sách ở phố Hàng Gai, Hà Nội, nên ông được cưng chiều, không bị thiếu thốn, vì vậy việc ông lao vào nghề viết không phải vì mưu sinh.

    Năm 1935, ông lập gia đình với bà Nguyễn Thị Quỳ, người Thuận Thành, Bắc Ninh. Cuối năm 1946, Vũ Bằng cùng gia đình tản cư ra vùng kháng chiến. Cuối năm 1948, trở về Hà Nội, bắt đầu tham gia hoạt động trong mạng lưới tình báo cách mạng. Năm 1954, được sự phân công của tổ chức, ông vào Sài Gòn, để lại vợ và con trai ở Hà Nội (năm 1967, bà Quỳ qua đời) và tiếp tục hoạt động cho đến 30 tháng 4 năm 1975. Vì nhiều nguyên nhân, trong đó có sự đứt đoạn đường dây liên lạc, mãi đến sau này, ông mới được công nhận là người hoạt động cách mạng và được truy tặng huân chương nhà nước. Ở Sài Gòn, ông lập gia đình với bà Phấn.
    Ông mất năm 1984 tại Thành phố Hồ Chí Minh, thọ 70 tuổi. Ngày 13 tháng 2 năm 2007, Vũ Bằng đã được truy tặng Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật.

    Các file đính kèm:

    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
    Last edited by a moderator: 15/3/11
    2 people like this.
  2. manhtuan201992

    manhtuan201992 [Trưởng ban FM & Tổ chức]

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    971
    "Miếng ngon Hà Nội" là tên cuốn bút ký ẩm thực của nhà văn gạo cội Vũ Bằng. Vũ Bằng là nhà văn cách mạng, người Hà Nội gốc , nên ông rất sành điệu các món ăn Hà Nội. Nên mỗi khi nghĩ về ông ta lại nhớ đến món ăn Hà Nội, hoặc khi thưởng thức những món ăn Hà Nội ta lại nhớ đến ông. Hai mươi năm cuối đời sống và viết ở Sài Gòn, nhưng lại viết toàn chuyện Hà Nội. Có lẽ do những năm tháng tha hương ấy, nỗi nhớ quê da diết đã đưa ngòi bút của ông đến với từng hương vị của kỷ niệm Hà Nội, của đất Bắc Kỳ trong các tác phẩm nổi tiếng Thương nhớ mười hai, Miếng ngon Hà Nội… Ông viết về Miếng ngon Hà Nội là viết về chính đời mình :” Miếng ngon Hà Nội, vì thế, nhiều khi làm cho ta yêu Hà Nội thấm thía, nhớ Hà Nội nao lòng, làm cho ta cảm giắc ta là người Hà Nội hơn…Những miếng ngon mà người Việt Nam ăn vào thấy ngát mùi đất nước, thấy mình Việt Nam hơn…”


    Mỗi món ăn là một thiên bút ký, 15 món trong sách “ Miếng ngon Hà Nội” được nhà văn mô tả chăm chút, kỹ lưỡng, đều là các món “ quốc hồn, quốc túy” mà bao thế hệ người Hà Nội đều mê, đều thèm : đầu bảng là phở bò, rồi phở gà, bánh cuốn, bánh đúc, bánh khoái, bánh Xuân Cầu, cốm vòng, rươi, ngô rang, khoai lùi, gỏi, quà bún, chả cá, thịt cầy, tiết canh cháo lòng, hẩu lốn ! Tất cả đã làm nên diện mạo ẩm thực Hà Nội, làm nên hương vị cuộc sống truyền đời.


    Đọc Vũ Bằng quan sát từ xa quán phở bò Hà Nội đã nghe nức lòng : “ Ngay từ đằng xa, mùi phở cũng đã có một sức huyền bí, quyến rũ ta như mây khói chùa Hương, đẩy bước chân ta, thúc bách ta…Qua làn cửa kính đã thấy gì ? Một bó hành hoa xanh như lá mạ, dăm quả ớt đỏ buộc vào một cái dây, vài miếng thịt bò tươi và mềm : chín có, tái có, sụn có, mỡ gàu có, vè cũng có…Người bán hàng thỉnh thoảng lại mở nắp cái thùng sắt ra để lấy nước dùng chan vào bát. Một làn khói tỏa ra khắp gian hàng, bao phủ những người ngồi ăn ở chung quanh trong một làn sương mỏng, mơ hồ như một bức tranh tàu vẽ những ông tiên ngồi đánh cờ trong rừng mùa thu…Trông mà thèm quá !”.
    Ông nhớ từng hiệu phở, tên phở. Vào những năm 50 thế kỷ trước , ở Hà Nội ,nổi tiếng có anh phở Sứt lập ra món phở giò ( lấy thịt bò cuộn lại như cái dăm bông ,như giò,luộc chín. rồi thái mỏng từng khoanh điểm vào với thịt tái), bây giờ gọi là nạm. Phở nhà thương Phủ Doãn ăn được nhưng nước hơi nhạt ; phở Đông Mỹ phố mới ăn mềm nhưng gừng tẩy hơi quá tay; phở Cống Vọng k.** xe ngon, nhưng nước dùng hơi hôi; phở Mũ Đò đằng sau miếu chợ Hôm…Rồi phở Tàu Bay, sáng sáng người ăn đứng đầy ra cả ngã ba đầu phố Hàm Long, rồi phở Tứ, phở Tráng ( trước cửa trường Hàng Than) được mệnh danh là “ vua phở 1952”.v.v.. Ôi, chỉ kể tên các quán phở thôi cũng biết người này sành ăn lắm, nhớ phở, thèm phở lắm lắm !


    Về cốm Vòng, Vũ Bằng viết :” Cốm Vòng là thứ quà đặc biệt nhất trong mọi thứ quà Hà Nội- đặc biệt vì mỗi khi thấy gió vàng hiu hắt trở về thì lại nhớ đến cốm…” . Mùa thu Hà Nội là mùa cưới. Ngày xưa, nhà trai mua cốm, mua hồng mang sang nhà gái , gọi là “ đi sêu” :” …Nghĩ lại cái đẹp não nùng của cốm Vòng xanh màu lưu ly để ở bên cạnh những trái hồng trứng thắm mọng như son tàu, tôi thích nhớ lại một buổi chiều thu đã xa lắm lắm rồi, có một nhà nọ đưa hồng và cốm sang sâu một ngưòi em gái tôi…” Người ta hay ăn cốm Vòng với chuối tiêu trứng cuốc.. Nhưng nhà văn thì cho rằng, ăn như vậy là ăn chơi bời. “ Muốn thưởng thức được hết hương vị của cốm phải ăn cốm không, và chỉ ăn cốm không thôi…nhai nhỏ nhẹ, từng hạt, từng hạt…”


    Rươi mỗi năm chỉ có mấy ngày. “ Tháng 9 đôi mươi, tháng 10 mùng 5” mới có. Vũ Bằng cho rằng , “ đến mùa mà không được ăn bữa rươi thì như là một người đàn bà đẹp đã để phí mất tuổi hoa, sau này sẽ nặng một niềm tiếc nhớ “ . Món ruơi xào với niễng thái chỉ ( nếu không có niễng thì dùng măng tươi hay củ cải) hay chả rươi, rươi hấp, rươi rang, mắm rươi…đều ngon , đều lạ, nhớ đời. Mắm rươi ăn với tôm he bông không có rau cần và rau cải cúc thì hỏng kiểu “ , vì “không thể nào quan niệm được một bữa mắm rươi “ra giáng” mà lại thiếu hai món rau quan yếu đó. Thiếu nó, thật y như một ngườiđàn bà đẹp mà vô duyên: tẻ lắm”
    Last edited by a moderator: 15/3/11
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này