Nắng lên rồi em....

Thảo luận trong 'Cảm xúc = tình bạn + tình yêu' bắt đầu bởi bokogat Kận, 4/4/11.

  1. bokogat Kận New Member

    Hắn và cô quen nhau cực tình cờ, hay do duyên phận sắp đặt - hắn luôn nghĩ như thế

    1 ngày nắng ấm áp, như bất cứ 1 sinh viên năm thứ 1 nào ra Hà Nội học, hào hứng đi chơi hay hăm hở khám phá những cái mới mẻ ở nơi được gọi là trái tim Tổ Quốc này
    Nói đến trái tim, hắn thở phào nhẹ nhõm khi vừa bon chen xuống được cái xe bus quái quỷ, đông đúc ồn ào, chen lấn đến bẹp ***g ngực kia. Sợ thật, ko thể tin được là người ta có thể sống sau khi đứng trên cái xe đó suốt 30’ đồng hồ, mà vừa đứng vừa nghe các bác ấy khuyến cáo là “đông thế này dễ móc túi lắm đấy, tốt nhất là cứ cất ví lên túi áo trước đi”

    Hờ..hờ.. tay của ta lúc nào chả để ở trên cái ví, mất thế nào được ^^
    Đag mỉm cười vì cái tính ”cẩn thận ” của mình , thì xe bus trờ đến bến. Xuống thôi, từ từ chứ, chen gì ghê thế, ai chả được xuống bến mà cứ.....
    Rồi chỉ 1 thoáng, tầm 2s gì đó hắn bỏ tay khỏi túi quần

    Rớt từ quá khứ về thực tại, giật mìh sờ túi quần. Lần thứ 2 sau chỉ có tầm 1 phút, tim hắn lại như có 1 lực ép mạnh vào, khó thở .... Cái ví....... mất tiêu rồi !

    Khỉ thật , tự cáu với mình cũng chả giải quyết được j, may mà cái di động vẫn còn đây , gọi thôi..... Tút..tút.... thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách.....
    Bà chị mình tắt máy lúc nào ko tắt, sao tắt đúng lúc này??? À, ờ, hum nay bà ý đi thi Ielts, hờ hờ.... cười chứ chả nhẽ khóc à?

    chuẩn bị vò đầu bứt tóc , hết quay sang trái, quay sang phải, quay đến lần thứ 3 thì 1 cái xe bus dừng ngay trước mặt hắn, đág lẽ theo lý bình thường, con lắc sau khi quay sang trái thì phải quay sang phải, nhưng đây là đầu hắn, trên đầu hắn thì có đôi mắt, và đôi mắt ấy bị dừng ở 1 bím tóc ngúng nguẩy vừa bước xuống xe.

    Khỉ thật, lúc nào rồi mà còn bị phân tâm thế này??? Nhưng mà không phân tâm không được, vì cái bím tóc ấy đang.... đi dần về phía hắn, và.... ngồi lun bên cạnh hắn ???

    Chúa ơi, à ko, tổ tiên ơi, có câu ”quá tam ba bận”, chả nhẽ ứng với con sao??? Sao lại để tim con bị ”ép” lần nữa thế này?? lần 3 trong vòng hơn 1 phút, quả này chắc đau tim mất ( ông zời ác như con tê giác ý )

    Đang rủa thầm thì thấy ’tóc bím” ấy quay lại nhìn,mà cái kiểu nhìn rất khó tả, nó pha lẫn của sự ngạc nhiên, khó hiểu mà lại kiêu sa. Sao lại kiêu sa??? Mình giống ăn mày lắm à???

    Hự.. ..thôi xong, cái đầu qua 3 lần vò, chắc đã ko còn hình dáng ”nguyên thuỷ” nữa rồi. Ngay lập tức hiểu ra vấn đề ( hình như tim bị ép mạnh thì máu lưu thông lên não nhanh hơn thì phải ^^ )
    Rút con Nokia 8830 của ”Mao Trạch Đông” ra, xời !! nghề của bổn thiếu gia, qua 2 lần vuốt trái phải là đầu tóc ngon lành lại ngay ^^

    Chưa kịp hý hửng, thì cái xe bus 26 đã trờ tới, ( hxx, sao hum nay là ngày gì mà ko cho con kịp thở thế này???? )
    Cái xe này là cái xe mình - cần - bắt - để - về , nhưng dù sao cũng ko có tiền, lại có người đẹp ngồi bên thế này, thằng ngốc nào muốn đứng dậy????

    Và lần này phải làm thằng ngốc thật, ko phải là sung sướng gì đâu, mà cơ bản là cái ”tóc bím” ấy đứng dậy, đi thẳng về phía cái xe 26 chuẩn bị lăn bánh kia.
    Khỉ thật !! 2 chữ ấy vừa tung ra trong đầu thì đôi chân lập tức đứng lên. Bây h mới thật sự là cân não đây, trong 3s tiếp theo, cái chân bảo:” đi nhanh, ko đợi xe sau lâu lắm, mà bạn ý đi mất ”
    Cái đầu ngăn lại :” điên à? Ko có tiền , lên đó trả bằng cái gì? Thôi đợi chị đến đón ”
    2s trôi qua, trên bảo dưới ko nghe => câu này chí lý bỏ xừ :”> :”> :”> Thi triển hết kinh không sở học 1 đời tu luyện ra, phi thân lên xe vừa vặn cửa xe khép cái sập !

    ”Qua cơn bỹ cực, đến hồi thái lai” ... may quá, xe ...ít người, tuyệt hơn là bạn ý ko ngồi ghế đơn, mà xuống ngồi tận dưới cùng ghế đôi ( cái đầu lại phải tiếp tục tính toán nhanh >”< ) , bạn ý ngồi tận dưới đó, chứng tỏ bạn ý phải xuống gần cuối bến, cỡ Học Viện Ngân Hàng đổ về là cái chắc, xuống thôi ^^ :P :P :P

    Ờ, cứ coi như là ”tình cờ ” đi, vác lại cái bản mặt nghêng ngang, ”ung dung” ngồi xuống bên cạnh bạn ấy, ( Phù .. may mà ngồi nhanh, chứ ko thì cái chân đang run, xe nó mà phanh 1 cái thì đo đất lun chứ chả choy )

    1 phút trôi qua, hắn bắt đầu quay lại với cái cảm giác lúc ngồi ở bến xe bus. Nhưng ko phải cảm giác hý hửng, mà lại vò đầu bứt tóc nghĩ xem bây giờ phải bắt đầu thế nào???
    Làm thế nào để bạn ấy tin là chuyện mình ngồi bên cạnh bạn ấy chỉ là ”tình cờ” trong khi ko chọn hàng chục chỗ khác trên xe????
    Làm thế nào để xoay ra được 3k để trả tiền vé khi mà chú phụ xe chỉ còn cỡ 6 bước chân nữa là đến hắn????

    Hắn có thể tự tin là trong trường hợp khẩn cấp, khuôn mặt hắn hoàn toàn dễ thương để có thể làm cho người khác ”tin ” là chuyện hắn ngồi đây hoàn toàn ” tình cờ”
    Nhưng vấn đề còn lại là hắn ko phải nhà ảo thuật, khuôn mặt hắn ko thể bóc ra để lấy 3k được . Còn 5 bước....

    Lạ nhỉ? bình thường cũng ko đến nỗi đần lắm, sao bi h ko nghĩ ra được cái j cả thế này???
    Còn 4 bước....

    Đúng là phải có áp lực có khác,máu 1 lần nữa nhồi hết lên não. Hắn thu hết can đảm 1 đời nam nhi ra, hít 1 hơi hết không khí xung quanh chu vi 1 bàn tay vào. Lôi hết khả năng diễn đạt bấm sinh, quay sang phía ”tóc bím” .......

    Trong thời lượng 3 bước chân, bằng cả ngôn từ và phi ngôn từ, bằng cả mồ hôi nhỏ ra trên khuôn mặt đỏ bừng , sau 1 hồi hơu tay múa chân, bạn ấy cũng hiểu ra và 1 lần nữa , cổ nhân lại đúng => cứ cố gắng hết mình, bạn sẽ đạt được điều mong muốn
    ( chuẩn ko cần chỉnh, chỉnh lại hỏng ^^ )

    Và cái điều mong muốn này là có 3k đặt vào lòng bàn tay chú phụ lái vừa vặn nửa bước cuối cùng. Đồng thời cơ hội để nói chuyện với người đẹp đã đến....

    Cái mặt thì vẫn phải nhăn nhó, khổ sở như là vừa làm phiền bạn ý, cắn rứt lắm. Diễn gì thì diễn, nhưng cũng phải tranh thủ cỡ 0,5s gì đó, quay mặt đi mỉm cười thầm 1 cái ( khà khà... ^^ )

    Rồi lại đeo bộ mặt kia lại, kể cho bạn ấy câu chuyện bất hạnh vừa đến với mình ( Nói thật, lúc này đang thầm cảm ơn cái thằng đã móc ví mình ấy chứ )
    Lan man 1 hồi, hết chuyện, sau khi đã :” cảm ơn ấy nhé, may mà hum nay gặp ấy, chứ đúng là tớ ko biết định làm sao ”

    Trong phút giây thăng hoa, mình lại quên mất lời dặn cổ nhân => Hoa hồng càng đẹp, gai càng sắc
    Ban đầu thì bạn ấy cũng mỉm cười đấy, rồi gật gù tỏ vẻ cảm thông với cái thằng kém may mắn kia. Đợi hắn đang hý hửng tập 2 thì bạn ấy mỉm cười rồi hỏi 1 câu ”búa tạ ” : ” sao bạn không đợi chị đến đón ? ”

    Hự ..!!!.. thế giới như vỡ cái ”xoảng” trong đầu hắn, mảng ghép bắn lung tung khắp nơi, lộ ra 1 màn đêm sâu thăm thẳm.....
    Hắn đang đứng trước bờ vực của sự diệt vong.... Trả lời không khéo thì sẽ bị gán thêm cái tội ”lừa đảo đồng bào”, sẽ bị ”tóc bím” nhìn bằng nửa con ngươi, nhưng nếu trả lời thật theo tấm lòng thì phải nói làm sao????
    Nói huỵch toẹt ra là :” tớ thấy ấy xinh nên tớ ”phi thân” theo à?”
    => nói như thế thà tự sát ngay còn hơn

    Tình huống này rõ ràng còn nguy kịch hơn lúc chú phụ xe thu vé gấp ngàn lần, trả lời nhanh thì ko có thời gian suy nghĩ, hấp tấp sẽ hỏng, trả lời chậm thì tính con gái đa nghi hơn Tào Tháo, chỉ cần 1s thôi là bạn ấy cũng có thể nghi ngờ, lúc ấy dẫu có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng ko rửa hết nỗi oan này....

    Nhưng đây là đang ở Việt Nam, ko có sông Hoàng Hà , với lại đang trên xe bus do người Việt Nam lái, có cho tiền cũng chả có thằng nào dám nhảy xuống xe.

    Làm thế nào bây giờ??? hồi sau sẽ rõ ^^
    ( hết phần 1 )


    Bokogat Kận ​
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
  2. haibara ai

    haibara ai Active Member

    Tham gia ngày:
    16/3/11
    Bài viết:
    584
    a post truyện mới đi, cái này đọc rùi :xaoxac:
  3. bokogat Kận

    bokogat Kận New Member

    Tham gia ngày:
    2/4/11
    Bài viết:
    93
    ủa? đọc ở đâu? chắc là a post trùng à? >"<
  4. haibara ai

    haibara ai Active Member

    Tham gia ngày:
    16/3/11
    Bài viết:
    584
    diễn đàn cũ
    :huytsao:
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này