Ngân Hàng Mẹ

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi manhtuan201992, 8/3/11.

  1. manhtuan201992 [Trưởng ban FM & Tổ chức]

    Ngân hàng Mẹ

    Người bạn của tôi khởi sự một doanh nghiệp mới sau một dự án lớn đổ vỡ.
    Tôi hỏi: Ai tiếp tục dàn xếp vốn cho anh? Anh đáp: Ngân hàng.
    Lại hỏi tiếp: Ngân hàng nào?
    Đáp: Ngân hàng Mẹ.
    Mừng cho anh. Có một người mẹ đủ năng lực tài chính để dàn xếp vốn cho con. Nhưng còn vui sướng thay cho anh. Được một Ngân hàng Mẹ đủ đầy niềm tin cho con bước tiếp sau chuỗi đổ vỡ trắng tay.
    Rồi tôi tự hỏi, cho dù không phải người mẹ nào cũng có đủ năng lực tài chính như người mẹ của anh bạn kia, nhưng có phải, người mẹ nào cũng là một ngân hàng cho con cái mình vô điều kiện. Và tự bao lâu rồi, lớn lên, ta dường như dần quên những khoản vốn vô điều kiện từ Ngân hàng Mẹ.
    Giọt sữa chắt chiu yêu thương từ Ngân hàng bầu ngực Mẹ.
    Ngọn gió mát lành từ Ngân hàng quạt nan của Mẹ.
    Thuốc giải nhiệt hạ cơn sốt vàng da từ Ngân hàng mát dịu bàn tay Mẹ.
    Dinh dưỡng qua từng bữa cơm để có sức dài vai rộng từ Ngân hàng tảo tần của Mẹ.
    Con chữ, tình người từ Ngân hàng khao khát hy vọng khai tâm khai trí của Mẹ.
    Và cả những gì Ngân hàng nghiêm khắc yêu thương mà khi thiếu vắng, ta mới hay mình được mất rất nhiều. Khi ta biết “Con đã đánh mất quyền được làm đứa trẻ. Quyền được sợ chiếc roi tre mẹ giắt ở mái nhà”. Cũng là khi ta thấy “Con không giàu sang hơn sau năm tháng xa nhà. Nước mắt cũng nghèo đi. Niềm tin cũng nghèo đi. Và hạnh phúc là cánh diều ảo ảnh”. Để khi ta mong “Mẹ cầm lấy chiếc roi tre đi. May ra con còn nước mắt” thì như đã muộn rồi.
    Ta đã lớn lên qua rất nhiều lần dàn xếp vốn liếng từ Ngân hàng Mẹ. Từ bầu sữa mỗi người mẹ của em của tôi. Từ gia đình ra rộng dài đất nước. Như bao bận gian nan, tay trắng trước bài toán phát triển, ta đươc những khoản vốn dàn xếp từ mỗi Ngân hàng Mẹ, từ Ngân hàng Mẹ Tổ quốc. Những chắt chiu dành dụm nơi gác bếp, đáy chum. Những món của để dành nằm dưới đồi cao, biển sâu là khoáng sản, là chỗ dựa, là vốn liếng giữ gìn qua nghìn năm. Là sức chịu đựng nhẫn lại qua thiên tai địch họa, chia rẽ phân ly. Cho ta vốn liếng niệm tin và tỉnh thức mà biết sống “thương cùng”. Cho ta chỗ dựa để đi tiếp cho dù ta có gặp đổ vỡ vì dại khờ run rủi.
    Tự hỏi có bao giờ ta nghĩ, mình làm gì để những khoảng vốn liếng ấy sinh lời cho ngày mai. Tự hỏi rằng khi nào ta đủ lớn, đủ chín chắn để biết rằng mình phải góp vốn liếng thêm vào cho Ngân hàng Mẹ mạnh giàu hơn. Tự hỏi rằng đến khi nào ta mới thôi là người nông nổi suốt đời chỉ biết trông đợi những khoản vốn dàn xếp từ Ngân hàng Mẹ.

    H2T 2010​
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này