Những bài học giản dị

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi linkmiu, 19/3/11.

  1. linkmiu Già vì học

    Sáng sớm ngày hôm sau...

    Ngư dân cuối cùng sống sót trong vụ bão đánh đắm tàu trôi dạt đến một hoang đảo. Khi anh tỉnh lại, bốn bề là mênh mông biển nước, xung quanh là những mảnh ván vỡ của tàu, còn ngư trường quen thuộc thì đã lùi xa rất xa. Mệt mỏi hoảng loạn và tuyệt vọng, anh liên tục lẩm nhẩm cầu khẩn một phép màu kỳ lạ xảy ra, nhưng cảm thấy vô vọng.

    Kiệt sức và chán nản vì chờ đợi, anh quyết định dựng lên một cái lều nhỏ làm bằng những miếng vỏ tàu để chống lại thời tiết khắc nghiệt trên đảo và chứa những tài sản cuối cùng mà anh còn giữ được.

    Sang ngày thứ sáu của cuộc sống trên hoang đảo, sau chuyến lặn lội tìm kiếm thức ăn trên đảo, anh quay lại bờ biển với căn lều khi trời đã tối. Nhưng chưa kịp tới gần nó thì một tia sét giáng thẳng xuống làm căn lều bốc cháy dự dội, khói bốc ngùn ngụt. Suy nghĩ đầu tiên đến với anh là mình thật bất hạnh, đến một chỗ nương thân cũng chẳng còn và tất cả với anh coi như đã hết.:022:

    Sáng sớm ngày hôm sau, chàng ngư phủ bất hạnh bị đánh thức bởi tiếng còi của một chiếc tàu thủy đang tiến lại gần đảo. Nó đến để cứu anh.

    - Làm sao các anh biết tôi đang ở đây?\" - Anh hỏi vị thuyền trưởng sau khi đã yên vị trên tàu.

    - Chúng tôi nhìn thấy tín hiệu cấp cứu, lửa cháy và khói bốc cao từ phía đảo. Ðó chẳng phải là tín hiệu kêu cứu của anh sao?

    Con người thường dễ nản chí khi mọi việc trở nên tồi tệ, và hầu như quên mất rằng, mọi việc có thể hoàn toàn thay đổi vào \"sáng sớm ngày hôm sau... \"
    <theo ngoinhachung.net>
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
    11 people like this.
  2. Chí Chuột

    Chí Chuột .:: Đì - rai - nơ ::.

    Tham gia ngày:
    7/3/11
    Bài viết:
    2,839
    -Và hãy cố gắng đến s phút cuối cùng :cuoideu:
  3. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Cậu bé Nhật 9 tuổi và bài học về sự hy sinh

    <Theo ghi chép của Hà Minh Thành- một phóng viên Trung Quốc đang tác nghiệp ở Nhật trong những ngày vừa qua.>

    Có một câu chuyện cảm động về một đứa bé Nhật đã dạy cho một người lớn như tôi một bài học làm người.

    Tối hôm qua tôi được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng tôi chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần **i. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, tôi sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn, nên lại hỏi thăm.

    Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe tôi hỏi đến thân nhân.

    Nhìn thấy nó lạnh tôi mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của tôi bị rơi ra ngoài, tôi nhặt lên đưa cho nó và nói: "Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói".

    Thằng bé nhận túi lương khô của tôi, khom người cảm ơn. Tôi tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng.

    Ngạc nhiên vô cùng, tôi hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: "Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ".

    Tôi nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác để khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy tôi một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.

    Một dân tộc với những đứa trẻ 9 tuổi đã biết nhẫn nại, chịu gian khổ và chấp nhận hy sinh cho người khác chắc chắn là một dân tộc vĩ đại. Đất nước này đang đứng ở trong những giờ phút nguy cấp nhất của sự điêu tàn, nhưng chắc chắn nó sẽ hồi sinh mạnh hơn nhờ những công dân biết hy sinh bản thân ngay từ tuổi niên thiếu.

    Nghĩ lại câu nói của ông già Fuwa - nguyên chủ tịch Đảng CS Nhật giáo sư dạy tôi về Tư bản luận đã nói rằng: "Nếu Mac sống lại, ông ta sẽ thêm một câu vào trong cuốn Tư bản luận đó là "Chủ nghĩa CS chỉ thành công trên đất Nhật".


    ***

    Hiện tại tôi đang được tăng phái công tác hỗ trợ cho cảnh sát tỉnh ***ushima, chỗ tôi đang làm cách nhà máy điện hạt nhân ***ushima 1 khoảng 25 km. Gọi là lên đây hỗ trợ giữ an ninh chứ mấy ngày nay chỉ đi nhặt xác người không thôi. Dân địa phương họ tự động thành lập các đội tự quản, tương trợ lẫn nhau. Giả sử có ai muốn ăn cắp ăn trộm cũng khó. Vấn đề an ninh không lo lắm.

    Người chết nhiều quá, tụi tôi chỉ còn lấy dấu tay, chụp hình và trùm mền lại rồi giao người đem đi thiêu. Ngày đầu còn mặc niệm, có cảnh sát tăng phái còn khóc nhưng bây giờ thì không còn thời gian để mà mặc niệm và khóc nữa. Hôm qua còn không có chỗ để mà thiêu họ nữa đó anh. Khủng khiếp.

    Ký giả của Hoàn Cầu Thời Báo Trung Quốc Vương Hy Văn hôm qua theo tôi một ngày để lấy tin khi đi ngang qua một ngôi nhà bị sập mà tiền giấy có lẽ từ ngôi nhà đó trôi ướt nằm tứ tán cả bãi đất chắc cũng vài chục triệu yên nhưng mà chẳng ai thèm nhặt đã phải thốt lên: "50 năm nữa , kinh tế Trung Quốc chắc chắn sẽ đứng đầu thế giới, nhưng vĩnh viễn Trung Quốc không thể được gọi là cường quốc vì 50 năm nữa người Trung Quốc cũng chưa thể có trình độ dân trí và ý thức đạo đức công dân cao như người Nhật hiện tại. Tôi hổ thẹn mình là con cháu của Khổng Tử nhưng không hiểu cái đạo Nhân Nghĩa làm người bằng họ".

    Người Trung Quốc nghĩ thế, còn người Việt Nam ta với bao niềm tự hào về một dân tộc với ngàn năm văn hiến thì nghĩ gì??
    4 people like this.
  4. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Quy luật hạt giống

    Bạn hãy thử nhìn cây táo trong vườn. Chắc phải có đến 500 quả táo ở trên đó. Và nếu tính cả vườn táo thì số hạt phải hơn gấp nhiều lần thế nữa. Hạt táo là công cụ để mở rộng và tiếp diễn sự tồn tại cho loài táo. Chúng ta có thể sẽ thắc mắc tại sao lại cần phải có nhiều hạt đến thế?

    Bởi tự nhiên biết rằng không phải tất cả các hạt táo đều thành mầm và không phải tất cả đều lớn lên thành cây. Bởi chúng còn chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt, với kẻ thù và rất nhiều khó khăn nữa.

    Tự nhiên là thế và con người cũng không khác gì nhiều. Nếu thật sự muốn làm 1 điều gì có ý nghĩa bạn phải thử rất nhiều lần, thậm chí phải vượt qua thất bại thì mới đạt được thành công.

    Điều này có nghĩa là:

    - Bạn phải tham dự 10, 20 cuộc phỏng vấn may ra mới có được công việc tàm tạm. Hãy kiên nhẫn chờ đợi và đừng bỏ lỡ cơ hội dù là nhỏ nhất.

    - Một ông chủ giỏi là người biết tập hợp một đội ngũ những nhân viên giỏi ở xung quanh mình. Thế nên, kể cả khi là một ông chủ thành đạt bạn cũng sẽ phải toát mồ hôi sàng lọc hàng trăm người giỏi để tuyển được 1 ứng viên xuất sắc.

    - Trong kinh doanh chẳng hạn, bạn sẽ phải đàm phán với 50 người để bán được 1 căn nhà, gọi 30 cuộc điện thoại để mua được 1 chiếc ô tô vừa ý, phải viết hàng tá thư cảm ơn về 1 ý tưởng kinh doanh độc đáo... Hãy kiên nhẫn vì đó mới là những công việc đáng tự hào.

    Khi hiểu được "Qui luật của hạt giống", chúng ta sẽ không cảm thấy thất vọng, bế tắc khi phải đối mặt với những thất bại. Hãy học cách kiên nhẫn và chai lì với những thất bại trên đường dài tìm kiếm những thành công.

    Những người thành đạt thường phải trải qua rất nhiều thất bại. Nhưng vấn đề là họ đã bỏ công sức gieo trồng để có nhiều hạt hơn những người bình thường.

    <theo kynangmem.com>
    Last edited by a moderator: 19/3/11
    6 people like this.
  5. con_duong

    con_duong New Member

    Tham gia ngày:
    7/3/11
    Bài viết:
    43
    Cảm ơn topic của anh Miu. :x
    Em hiểu ra là trước khi gặp được chàng hoàng tử của mình cần chờ đợi và ngắm nghía hàng nghìn cậu trai đi ngang mình, chỉ để biết rằng không phải họ. :aoi:
    3 people like this.
  6. con_duong

    con_duong New Member

    Tham gia ngày:
    7/3/11
    Bài viết:
    43
    Câu chuyện về hai hạt mầm

    Có hai hạt mầm nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ.Hạt mầm thứ nhất nói:
    -Tôi muốn lớn lên thật nhanh.tôi muốn bén rễ sâu xuống lòng đất và đâm chồi nảy lộc xuyên qua lớp đất cứng phía trên...Tôi muốn nở ra những cánh hoa dịu dàng như dấu hiệu chào đón mùa xuân...Tôi muốn cảm nhận sự ấm áp của ánh mặt trời và thưởng thức những giọt sương mai đọng trên cành lá.
    Và rồi hạt mầm mọc lên.
    Hạt mầm thứ hai bảo:
    -Tôi sợ lắm.nếu bén những nhánh rễ vào lòng đất sâu bên dưới,tôi không biết sẽ gặp phải điều gì ở nơi tối tăm đó.Và giả như những chồi non của tôi có mọc ra,đám côn trùng sẽ ké o đến và nuốt ngay lấy chúng.Một ngày nào đó,nếu những bông hoa của tôi có thể nở ra được thì bọn trẻ con cũng sẽ vặt lấy mà đ ùa nghịch thôi.Không,tốt hơn hết là tôi nên nằm đây cho đến khi cảm thấy thật an toàn đã.
    Rồi hạt mầm nằm im và chờ đợi.
    Một ngày nọ,một chú gà đi loanh quanh trong vườn tìm thức ăn,thấy hạt mầm nằm lạc lõng trên mặt đất bèn mổ ngay lập tức.
    Trong cuộc sống sẽ luôn có những cơ hội cho những ai dám chấp nhận mạo hiểm,trải nghiệm những thử thách,mạnh dạn vượt qua những khuôn khổ lối mòn để bước trên những con đường mới.
    2 people like this.
  7. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Con chó và những chiếc gương

    Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng xa xôi có một ngôi nhà lớn với 1000 chiếc gương.
    Một con chó nhỏ tính tình vui vẻ biết được điều đó và quyết định đi thăm ngôi nhà.
    Nó bước vào cửa với guơng mặt vui vẻ hạnh phúc, đuôi vẫy nhanh và tai dỏng lên. Con chó nhỏ hết sức ngạc nhiên vì có tới 1000 người bạn khác cũng đang nhìn và vẫy đuôi y như mình. Nó mỉm cười, và 1000 con chó kia cũng mỉm cười thân ái đáp lại. Khi rời ngôi nhà, con chó nghĩ : “ Thật là một nơi tuyệt vời. Mình sẽ còn quay lại nhiều lần nữa”.
    Ở cùng một ngôi làng cũng có một con chó khác, không vui vẻ hạnh phúc lắm. Nó cũng quyết định đi thăm ngôi nhà gương. Nó chậm chạp trèo lên những bậc thang, đầu cúi gằm và nhìn vào phía trong. Khi nó thấy 1000 gương mặt không thân thiện đang nhìn mình, con chó sủa và lấy làm khiếp sợ khi thấy 1000 con chó kia cũng sủa lại. Và khi đi khỏi ngôi nhà gương, nó nghĩ thầm : “Thật là một nơi kinh khủng, mình sẽ không bao giờ trở lại đây nữa”.

    đọc xong câu chuyện này mình thấy rất vui, có lẽ một phần bởi hình tượng chú chó được lấy ra làm nhân vật chính.:)). một câu chuyện nhẹ nhàng và những ý nghĩa cũng hết sức nhẹ nhàng.^^ điều quan trọng, đó là cách bạn nhìn cuộc sống, đối xử với cuộc sống như thế nào. hãy cứ chan hòa và vui vẻ với mọi người, với cuộc sống đi, bạn sẽ thấy mọi thứ đáng yêu hơn rất nhiều. Cùng một vấn đề, nhưng với những cách nhìn khác nhau, thì kết quả nhận được sẽ là khác nhau, và dễ nhận biết nhất là bản thân bạn đã vui hơn rồi đúng không.:aoi:
    3 people like this.
  8. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    BẢY KÌ QUAN THẾ GIỚI

    Trong lớp học cô giáo yêu cầu học sinh liệt kê “bảy kỳ quan Thế giới” theo đánh giá riêng của các em. Mặc dù có nhiều tranh cãi nhưng cuối cùng hầu hết các em đều chọn những kỳ quan sau:

    1. Kim Tự Tháp (Ai Cập).
    2. Đền Taj Mahal (Ấn Độ).
    3. Thung Lũng Grand (Hoa Kỳ).
    4. Kênh Đào Panama (Panama).
    5. Tòa Nhà Chọc Trời Empire State (Hoa Kỳ).
    6. Nhà Thờ Thánh Peter (Tòa Thánh Vatican – Ý).
    7. Vạn Lý Trường Thành (Trung Quốc).

    Trong lúc thu bài, cô giáo nhận thấy có một học sinh vẫn im lặng và chưa muốn nộp tờ giấy ghi danh sách của mình. Cô giáo đến bên hỏi lý do và được nghe học sinh này trả lời: “Thưa cô, em hơi phân vân và vẫn không thể quyết định vì em thấy có quá nhiều điều xứng đáng là kỳ quan của thế giới”.
    Cô giáo nói: “Vậy em hãy cho cả lớp biết suy nghĩ của mình để mọi người cùng nhận xét được không?”. Em học sinh này tần ngần giây lát rồi trả lời: Em nghĩ “Bảy kì quan Thế giới” là:

    1. Thị giác.
    2. Thính giác.
    3. Xúc giác.
    4. Vị giác.
    5. Cảm giác.
    6. Cười đ.ùa.
    7. Và yêu thương.


    Cả lớp đột nhiên bỗng im phăng phắc tưởng chừng như một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy được. Những điều nhìn thoáng qua tưởng chừng thật đơn sơ, tầm thường và ai cũng công nhận nhưng lại là những điều thật kì diệu. Và được sở hữu chúng là ta đã có niềm hạnh phúc vô giá.
    <theo kynangmem.com>
    Last edited by a moderator: 20/3/11
    1 person likes this.
  9. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Chiếc bình nứt

    Một người gánh nuớc bên Ấn Độ mỗi ngày đi gánh nuớc ngòai suối với hai chiếc bình gánh trên đôi vai của anh ta. Một bên, một chiếc bình bị nứt và chiếc bình bên kia còn nguyên vẹn.
    Sau khi gánh một đọan đường dài từ suối về, chiếc bình nứt chỉ còn chứa một nửa nuớc khi về đến nhà và chiếc bình kia thì còn nguyên vẹn.
    Chiếc bình nguyên rất hãnh diện về việc làm thành công của y, còn chiếc bình nứt thì buồn và xấu hổ đã chỉ mang được có một nửa số luợng nuớc về nhà .
    Sau hai năm trời tự dằn vặt và xấu hổ vì đã xem như bị thất bại trong việc chứa nuớc để mang cho chủ, chiếc bình nứt tâm sự với nguời gánh nuớc bên bờ suối rằng : “ Tôi rất lấy làm xấu hổ và muốn xin lỗi ông về việc mang nuớc vì sự khuyết tật của tôi mà nuớc ông xách chỉ còn lại một nửa, trong khi ông đã cố gắng làm hết sức của ông.”
    Người gánh nuớc bèn trả lời : “ Bình nứt ơi, bạn không thấy phía bên bạn dọc theo đuờng đi có nhiêu hoa thơm và đẹp mọc tràn đầy ư ? vì tôi đã thấy nuớc chảy ra bên đó nên đã rắc hạt để trồng hoa , và trên đuờng về bạn đã tuới cây cho tôi, và tôi đã có đuợc những bó hoa thật đẹp để trang trí trên bàn mỗi ngày . Nếu bạn không bị nứt và chảy nuớc như thế thì chưa chắc tôi đã có đuợc hoa đẹp chưng trên bàn như hôm nay đâu .


    Tất cả chúng ta đều là những chiếc bình nứt , và không một ai hòan hảo cả (nhân vô thập toàn mà:nguongoi:). Nhưng chính vì những điểm không hoàn hảo ấy đã làm cuộc sống của chúng ta trở nên lí thú và đáng sống hơn. Hãy luôn yêu đời và tìm ra cái tốt của những người chung quanh, biến điểm yếu thành điểm mạnh, bạn sẽ thấy cuộc sống tươi đẹp hơn rất nhiều đấy.:yeutheco:
    3 people like this.
  10. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Tàn Nhang

    Một bà cụ đang nắm tay một bé xếp hàng trong công viên. Mặt cậu bé rất
    nhiều những đốm tàn nhang nhỏ, nhưng đôi mắt thì sáng lên vì háo hức. Rất
    nhiều trẻ con cũng đang xếp hàng chờ được một họa sĩ trang trí lên mặt để
    trở thành những 'người da đỏ' hay 'người ngoài hành tinh'...
    - Cậu lắm tàn nhang thế, làm gì còn chỗ nào trên mặt mà vẽ! - Cô bé xếp
    hàng sau cậu bé nói to.
    Ngượng ngập, cậu bé cúi gầm mặt xuống. Thấy vậy, bà cậu cũng ngồi xuống bên cạnh:
    - Sao cháu buồn thế ? Bà yêu những đốm tàn nhang của cháu mà! Hồi còn nhỏ, lúc nào bà cũng mong có tàn nhang đấy! - Rồi bà cụ đưa những ngón tay nhăn nheo vuốt má cậu bé - Tàn nhang cũng xinh lắm, chắc chắn chú họa sĩ sẽ thích những vết tàn nhang của cháu!
    Cậu bé mỉm cười:
    - Thật không bà?
    - Thật chứ! - bà cậu đáp - Đấy, cháu
    thử tìm thứ đẹp hơn những đốm tàn nhang!
    Cậu bé nhìn bà, suy nghĩ một chút rồi
    thì thầm:
    - Những nếp nhăn, bà ạ!
    <theo mắt nâu học trò>

    trên mặt mình cũng có vài vết tàn nhang nho nhỏ, giờ thì mình đã biết chúng cũng rất đẹp, trang điểm cho mặt mình nhìn đỡ nhàm chán chứ sao:matsang:
    3 people like this.
  11. mr.melanch0ly

    mr.melanch0ly Active Member

    Tham gia ngày:
    9/3/11
    Bài viết:
    70
    có những thứ mà ai cũng biết nhưng k ai nói ra. vì mọi ng đều hiểu.dung đến nỗi đau của ng khác là k nên và vẫn luôn có những điều bất hạnh hơn mình tuỏng
    1 person likes this.
  12. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Gai hoa hồng

    Ông đúng là ông già khó chịu! – Becky nói với ông già khi cô đi ra khỏi phòng bệnh của ông ta ở bệnh viện nhân đạo, nơi mà cô đã làm việc hơn một năm nay. Bệnh nhân mới này ở đây được khoảng hai tuần và ông ta làm cho cuộc sống của tất cả các y tá trở thành địa ngục. Ông ta chửa rủa, quát, đá tất cả những ai lại gần ông ta. Đó là còn chưa kể việc ông ta cố tình đổ thức ăn ra giường để y tá phải đến dọn, và để ông ta có thể nguyền rủa thêm. Becky không nghĩ là ông ta có người thân vì chẳng có ai đến thăm ông, ít nhất là trong khoảng thời gian cô phải chăm sóc ông ta.

    Một hôm, một tổ chức phụ nữ đến thăm bệnh viện. Họ hát và đem hoa hồng đến, tặng mỗi bệnh nhân một bông hoa đỏ thắm. Ông già khó tính nhìn bông hoa được cắm tử tế trong lọ thủy tinh trên bàn, lấy mu bàn tay gạt cái lọ. Cái lọ rơi xuống, vỡ tan tành. Mọi người chỉ đứng nhìn ông ta vẻ kỳ lạ. Ông trở mình quay mặt vào tường xoay lưng lại những người từ tổ chức phụ nữ đến thăm.

    Một người bắt đầu dọn những mảnh vụn của cái lọ. Becky nhặt bông hoa lên, cắm nó vào một cái cốc nhựa và đặt lên tủ đầu giường của bệnh nhân già kia. Khi người của tổ chức phụ nữ đã đi về, Becky quay lại phòng ông bệnh nhân khó chịu, cầm bông hoa hồng và ngắt từng cánh một, ném vào thùng rác bên cạnh. Ông già nhìn thẳng cô y tá, cho đến khi cô ngắt đến cánh cuối cùng. Còn lại cuống hoa, cô cắm trả lại cốc nhựa. Vừa khi cô định quay đi thì ông bệnh nhân già làu bàu:

    - Sao cô lại làm thế?


    - Tôi chỉ muốn ông thấy những gì ông đã làm? – Becky đáp – Ông đã phá vỡ những mối quan tâm của chúng tôi với ông như là ngắt bỏ từng cánh hoa một, kể từ khi ông đến đây.

    Rồi Becky đi ra.

    Sáng hôm sau, khi đến bệnh viện thì các bác sĩ bảo Becky đến dọn phòng ông bệnh nhân già. Ông đã mất vào đêm hôm trước. Khi Becky thu khăn trải giường đi giặt, cô nhìn thấy bông hoa hồng vẫn còn nguyên vẹn trong cái cốc nhựa. Những cánh hoa đã được đính vào cuống hoa bằng băng dính một cách vụng về. Becky cũng thấy ở dưới gối của ông lão có một quyển Kinh thánh. Khi cô nhấc quyển sách lên, trong đó rơi ra một tờ giấy, có ghi: "Không phải tôi muốn mọi người ghét tôi. Tôi chỉ không muốn tất cả mọi người sẽ quên tôi. Tôi đã là một đứa trẻ mồ côi và tôi chẳng bao giờ có một người thân."

    Là một đứa trẻ mồ côi từ nhỏ, Becky hiểu rằng người bệnh nhân già đó không phải là một ông lão khó chịu. Chỉ vì không có ai trên thế giới này quan tâm đến ông ấy. Vì ông thấy mọi người đều quên ông ấy, ngay cả khi ông ấy vẫn còn sống. Và tất cả những gì ông lão muốn chỉ là có ai đó nhớ tới ông...
    ......
    <theo mắt nâu học trò>
    3 people like this.
  13. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Con bò và con lợn

    -Tại sao lại thế ? - một người giàu có kêu lên - Mọi người đều gọi tôi là keo
    kiệt trong khi họ thừa biết là sau khi tôi chết, tôi sẽ để lại tất cả cho xã hội?

    -Để tôi kể cho ông nghe chuyện về con bò và con lợn. Con lợn hiếm khi
    được người ta để ý đến, trong khi người ta rất quý con bò. Điều này làm lợn
    rất khó chịu. Nên có lần, lợn hỏi bò : “Tại sao mọi người yêu quý cậu, đối xử
    với cậu tử tế và nghĩ rằng cậu hào phóng chỉ vì hàng ngày cậu cho người ta
    sữa? Như tớ đây thì sao? Tớ cho mọi người hết : thịt để làm nhiều món, cả
    da, cả tim gan, cả lông cứng… Thế mà không một người nào biết ơn tớ! Tại
    sao vậy?.
    Và con bò đã trả lời rằng : “Có thể tại vì tớ cho khi tớ vẫn còn sống”.

    đọc đến đây mình cũng thấy giật mình.:)
    2 people like this.
  14. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Con Ruồi Già

    Con ruồi già cứ húc đầu vào tấm kính cửa sổ.Nó húc như vậy suốt một giờ rưởi đồng hồ,vừa húc nó vừa kêu vo vo.
    Phía đằng kia có con ruồi trẻ đang đậu,nó nín thở chăm chú theo dõi việc làm của con ruồi già. Nó không sao hiểu được con ruồi già húc như vậy để làm gì trong lúc cửa sổ bên cạnh mở toang.
    Con ruồi già dủng cãm chiến đấu suốt một tiếng đồng hồ,cho đến kỳ cửa kính rung lên và nó kiệt sức ngả xuống. Con ruồi già lết đến chổ cửa sổ mở,rơi xuống cái mái đua, nằm dài thẳng cẳng.
    Con ruồi trẽ đến bên,thẻ thọt hỏi :
    -Cửa sổ mở mà sao chị cứ húc đầu vào tấm kính ?
    Con ruồi già khó nhọc đáp :
    -Mày thật là ngu ! vì mày hãy còn trẻ, chổ cửa sổ mở thì tên ngốc nào cũng có thể bay qua được, bay như vậy thì có gì thú ? Ôi giá mày hiểu được là hiện giờ tao vui như thế nào ?
    Con ruồi trẻ có không nhìn vào cái đầu sưng húp của con ruồi già, con ruồi già liến nói tiếp :
    - Bố tao đã suốt đời húc đầu vào tấm kính,bà mẹ đã chết của tao cũng húc như vậy và bà đã trối trăn lại với tao. Có vượt được khó khăn, thì mới cảm thấy mình là con người. Mày hiểu chưa ! Nào cửa sổ kia, bắt đầu đi !

    :cuoideu: Tư tưởng của con ruồi già này cũng hay đó chứ
    Last edited by a moderator: 22/3/11
    1 person likes this.
  15. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Tình yêu

    Nếu ta yêu một người mà người đó không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bàn thân vì ta không làm điều gì sai trái cả. Tất cả chỉ vì tình yêu đã không chọn chỗ dừng nơi trái tim người ấy mà thôi.

    Nếu một người nào đó yêu ta nhưng ta lại không yêu người ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim ta, nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại. Đừng nhận, để không gây đau khổ cho người đó, và cho cả ta.

    Cách ta cư xử với tình yêu chính là cách ta cư xử với chính mình, mọi con tim điều có cùng cảm nhận về nỗi đau và niềm hạnh phúc ngay cả khi cách sống và con đường chúng ta đi có khác nhau.

    Nếu ta yêu một người và họ cũng yêu ta, nhưng rồi tình yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu k** hay đổ lỗi mà hãy để nó ra đi. Mỗi lí do điều có ý nghĩa riêng của nó. Và rồi ta sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng ta không lựa chọn tình yêu, mà là tình yêu lựa chọn ta.


    Tất cả những gì chúng ta thực sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kì diệu của nó khi tình yêu đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn ta, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó ; nhưng rồi hãy dang rộng tay để cho nó ra đi,một khi tình yêu đã muốn thế.
    Hãy mang tình yêu đến cho người đã làm sống lại tình yêu trong ta, mang đến cho những ai thiếu thốn tình cảm trong tâm hồn,mang đến cho thế giới xung quanh mình bằng mọi cách mà ta có thể làm được.


    Có những người đang yêu đã sai lầm, sống một cuộc sống không tình yêu lâu ngày, họ cho rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Họ cho rằng con tim là một chỗ trống mà tình yêu có thể lấp đầy, họ bắt đầu nhìn tình yêu như là một điều sẽ phải đến với mình hơn là một điều xuất phát từ chính bản thân họ. Họ quên đi điều kì diệu nhất của tình yêu, đó là -tình yêu là một món quà - mà chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi. Hãy nhớ lấy điều này và giữ gìn nó trong tim mình.

    Mãi mãi tình yêu là một điều bí mật . Hãy tận hưởng niềm hạnh phúc khi tình yêu đến ngự trị trong ta dù chỉ trong một khoảnh khắc nào đó của cuộc đời .
    1 person likes this.
  16. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Câu chuyện của bướm


    Ở một thị trấn nhỏ êm đềm và thơ mộng kia có đôi nam nữ rất yêu nhau. Họ cùng tựa vào nhau trên đỉnh núi cùng ngắm cảnh bình minh và cùng tiễn những ánh chiều tà trên biển. Mọi người nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ và thầm cầu chúc cho họ hạnh phúc.

    Nhưng rồi bỗng một hôm, người con trai không may bị thương rất nặng. Anh nằm trong bệnh viện mấy ngày mấy đêm vẫn chưa tỉnh lại. Ban ngày, cô gái luôn ngồi trước giường anh và không ngừng gọi tên anh. Buổi tối, cô tới nhà thờ nhỏ trong thị trấn để cầu nguyện. Cô gái dường như đã khóc cạn nước mắt.

    Một tuần trôi qua, chàng trai vẫn chưa tỉnh lại. Cô gái đã rất tiều tụy nhưng vẫn chăm sóc anh rất tận tình. Tình yêu của cô đã làm Chúa Trời cảm động, và Ngài đã quyết định dành cho cô gái một ngoại lệ. Ngài nói: "Ta có thể làm cho người yêu cô nhanh chóng khỏi bệnh, nhưng cô phải hóa thành bướm trong vòng ba năm. Cô có đồng ý như thế không?". Cô gái nghe xong rất cảm động và nói một cách dứt khoát: "Con đồng ý".

    Trời sáng, cô gái đã biến thành một con bướm rất đẹp. Cô từ biệt Chúa Trời và bay ngay tới bệnh viện. Quả nhiên, chàng trai đã tỉnh lại. Anh đang trò chuyện với bác sĩ, nhưng rất tiếc cô lại không nói được.

    Mấy ngày sau chàng trai xuất viện nhưng không hề vui vẻ. Anh hỏi những người thân về tin tức của cô gái, nhưng không một ai biết người yêu anh bây giờ đang ở đâu. Chàng trai cả ngày không ăn không nghỉ, nhất mực đi tìm người yêu. Trong khi đó, cô gái biến thành bướm kia bay qua bay lại bên cạnh anh; chỉ có điều cô không thể gọi tên anh, không thể trò chuyện cùng anh mà chỉ có thể lặng lẽ đón nhận ánh mắt vô hồn của anh.

    Mùa hè qua đi, những cơn gió mùa thu mát mẻ thổi rơi những chiếc lá, cô gái phải rời khỏi nơi này. Ngày cuối cùng cô bay tới đậu lên vai của chàng trai. Cô muốn dùng đôi cánh bé nhỏ của mình vuốt ve lên mặt anh, dùng đôi môi nhỏ xíu của mình hôn lên trán anh, nhưng thân hình nhỏ bé của cô không đủ để anh nhận ra.

    Trong chớp mắt, mùa xuân của năm thứ hai đã tới. Cô vội bay về tìm người yêu của mình, nhưng đứng bên cạnh anh lúc này là một cô gái rất xinh đẹp. Cô khựng lại, dường như đang rơi từ lưng chừng trời xuống. Người ta kể rằng vào mùa giáng sinh ấy bệnh của anh càng trầm trọng hơn, người ta cũng kể rằng cô bác sỹ ấy đã chăm sóc anh chu đáo như thế nào và người ta nói rằng tình yêu của họ là lẽ đương nhiên. Tất nhiên người ta cũng không quên miêu tả rằng chàng trai đã vui vẻ trở lại.


    Cô gái vô cùng đau khổ, mấy ngày tiếp theo, cô thường thấy người yêu của mình dẫn cô bác sỹ ấy lên đỉnh núi ngắm bình minh và họ cùng ra biển tiễn hoàng hôn. Còn cô không thể làm được gì khác ngoài vài lần đậu trên vai của anh.

    Mùa hè năm đó dài đằng đẵng, hàng ngày cô bay rất thấp trong đau khổ, cô không còn dũng khí để đến gần người yêu. Những lời nói thì thầm, những tiếng cười vui vẻ của họ làm cô tủi thân.

    Mùa hè của năm thứ ba, bướm đã không thường xuyên bay tới thăm người yêu nữa. Người yêu của cô đã ôm vai, hôn lên má cô bác sỹ và anh chắc cũng không còn tâm tư để hoài niệm về những ngày đã qua.

    Thời gian ba năm sắp hết, trong ngày cuối cùng, người yêu của cô đã tổ chức hôn lễ với cô bác sỹ. Cô nhẹ nhàng bay vào trong nhà thờ đậu lên vai của Chúa và nghe thấy người yêu của cô ở dưới thề rằng: "Tôi đồng ý". Cô nhìn thấy anh đeo nhẫn cho vợ, và sau đó là nụ hôn ngọt ngào của họ. Cô đã rơi những giọt lệ xót xa.

    Chúa Trời thở dài một cách xót xa: "Con có hối hận không?". Cô lau khô những giọt nước mắt: "Không ạ!". Chúa Trời bỗng vui vẻ nói: "Ngày mai con có thể trở lại thành chính mình rồi". Bướm lắc đầu nói: Hãy cứ để cho con làm kiếp bướm suốt đời.
    1 person likes this.
  17. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    SINH TỒN

    Trong khu rừng xanh ảm đạm, mưa tầm tả, bầu trời mờ và tối dần. Người thợ săn tay dắt thằng nhỏ cố tìm đường trở ra...
    Vô vọng , bụng đói cồn cào, thằng nhỏ rên rỉ và mệt lả.

    Người thợ săn đang dáo dác tìm kiếm 1 chú mồi, bỗng thằng nhỏ hỏang hốt chỉ về phía con cọp lấp ló trong bụi rậm gần đó. Trong giây phút nguy hiểm ông ta kịp thời 1 tay bịt mắt thằng bé, tay kia hướng khẩu súng về phía con cọp ... bị bại lộ, cọp vùng dậy và phóng về phía 2 cha con, thằng nhỏ hét lên và khóc hoảng, người thợ săn bị thương vì móng vuốt nhọn của con cọp, lần nữa ông cố chỉ thẳng khẩu súng để bắn nhát thứ 2, trong lòng cầu nguyện thằng con bình an. Con cọp bị trọng thương nhưng đã kịp thời tẩu thoát.. Sau khi trấn an và lấy lại bình tĩnh, hai cha con tiếp tục lên đường.

    Một lúc sau họ đã tìm thấy được 1 cái hang âm u , quyết định vào nghỉ chân, thắp xong ngọn lửa, hai cha con giật mình vì phát hiện ra 1 con cọp con đang nằm trong góc, mắt lim dim như kiệt sức. Người thợ săn mừng thầm vì đã tìm được một bữa ăn no ấm cho thằng bé, và ông bắn chết ngay cọp con, nhanh tay rạch bụng, lúc bấy giờ bụng thằng bé đã đói cồn cào, quan sát ông bố vụng về xẻ miếng thịt cọp và nướng...
    ...Vừa lúc đó con cọp bị trọng thương bò về tổ, chỉ để nhìn mặt cọp con thương yêu của mình lần cuối ...
    1 person likes this.
  18. linkmiu

    linkmiu Già vì học

    Tham gia ngày:
    4/3/11
    Bài viết:
    750
    Hạnh phúc ở đâu??

    Ngày xưa, có một bầy yêu tinh tập hợp lại với nhau để lên kế hoạch làm hại con người. Một con yêu tinh lên tiếng: "Chúng ta nên giấu cái gì quý giá của con người. Nhưng mà cái đó là cái gì?"
    Một con yêu tinh khác lên tiếng: "Chúng ta nên giấu hạnh phúc của con người. Không có nó, ngày đêm con người sẽ phải khổ sở. Nhưng vấn đề là chúng ta sẽ giấu hạnh phúc nơi nào mà con người không thể tìm thấy được."
    Một con yêu tinh cho ý kiến: "Chúng ta sẽ quẳng hạnh phúc lên đỉnh núi cao nhất thế giới."
    Con yêu tinh khác phản đối: "Con người rất khỏe mạnh, chuyện trèo lên đỉnh núi đối với họ không có gì khó khăn."
    "Vậy thì chúng ta sẽ đem hạnh phúc ném xuống đáy biển sâu."
    "Không được, con người rất tò mò. Họ sẽ chế tạo ra những con tàu hiện đại để đi xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người sẽ biết."
    Một con yêu tinh trẻ có ý kiến: "Hay là chúng ta đem giấu hạnh phúc ở một hành tinh khác."
    Con yêu tinh già phản đối: "Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh khác đấy thôi."
    Suy nghĩ hồi lâu, có một con yêu tinh già lụ khụ lên tiếng: "Tôi biết phải giấu hạnh phúc ở đâu rồi. Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số con người đi tìm hạnh phúc ở khắp chốn, khắp nơi và bao giờ họ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ quan tâm. Giấu nó ở đó thì con người không bao giờ tìm thấy!!!"
    Tất cả các con yêu tinh đều đồng ý. Và kể từ đó, rất nhiều người mải miết kiếm tìm hạnh phúc mà không biết rằng nó được giấu ngay trong tâm hồn của chính mình.
    1 person likes this.
  19. Việt Hà

    Việt Hà New Member

    Tham gia ngày:
    7/3/11
    Bài viết:
    968
    Cái vỏ của ốc sên

    Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"

    "Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói.

    "Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

    "Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".

    "Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

    "Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".

    Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".

    "Vì vậy mà chúng có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta".
    2 people like this.
  20. bimbim_zonzon

    bimbim_zonzon New Member

    Tham gia ngày:
    19/3/11
    Bài viết:
    53
    Những điều mẹ ước cho con - Lee Pits.

    Mẹ mong con biết thế nào là mặc lại quần áo cũ của anh chị, là ăn lại thức ăn thừa của ngày hôm qua, là đói, là mệt, là đổ mồ hôi..Mẹ thật sự mong như thế.

    Mẹ mong con biết thế nào là thất bại để học lấy sự khiêm tốn. Biết thế nào là thành công để học lấy sự tự tin. Và cư xử trung thực ngay cả trong những chuyện chỉ mình con biết.

    Mẹ mong con biết lau dọn nhà cửa và biết rửa xe, và mẹ mong đừng ai tặng con một món quà đắt tiền khi con mới 17 tuổi.

    Mẹ mong con một lần nhìn thấy một chú bê con ra đời, và biết chăm sóc con chó già ốm yếu xấu xí và thường nằm bẹp góc nhà.

    Mẹ mong con đánh nhau đến sưng mắt để bảo vệ một điều mà con vẫn hằng tin.

    Mẹ mong con chia sẻ phòng của con với em con. Cũng được nếu con kẻ một vạch phấn để ngăn đôi căn phòng nhưng nếu em con muốn chui vào chăn ngủ cùng con vì nó sợ lúc nửa đêm thì mẹ mong là con hãy ôm lấy em.

    Nếu con muốn một cây súng cao su, mẹ mong bố con dậy con tự làm lấy một cái thay vì cho tiền con để mua nó. Mẹ mong con biết đào hố trồng cây và đọc sách. Và khi con biết sử dụng computer, con vẫn biết làm tính nhẩm.

    Mẹ mong con bị bạn bè chê cười khi con xô đẩy, trêu chọc một bạn gái. Và khi con chạy về mách bố con bố sẽ yêu cầu con đi xin lỗi bạn.

    Mẹ mong gì con bị trầy da khi leo núi, bỏng tay khi nấu bếp và dính lưỡi khi dại dột liếm đá. Những bài học nho nhỏ ấy sẽ dạy con rất nhiều điều về sự cẩn trọng và giữ an toàn cho bản thân con, vì con và những người yêu thương con.

    Mẹ ước gì con thấy khó chịu khi ai đó phì khói thuốc lá vào mặt con. Mẹ chẳng ngại nếu con thử một chén rượu nhưng mẹ mong con không thích. Và nếu như một người bạn rủ con thử một loại ma túy thì mẹ mong con đủ thông minh để nhận ra rằng người đó không phải là bạn con.

    Mẹ thực sự mong con dành thời gian đi câu cá với ông.

    Đó là những điều mẹ mong con nhận được mỗi ngày, những giờ phút khó khăn, thất vọng, làm việc chăm chỉ và hạnh phúc.

    Lee Pits.
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này