Sir Alex Ferguson và những người đã làm thay đổi lịch sử Manchester United!

Thảo luận trong 'Tin tức thể thao' bắt đầu bởi heaven tad, 10/4/11.

  1. heaven tad New Member

    Khi Alex Ferguson đến nhận việc tại Old Trafford vào đầu tháng 11 năm 1986, sẽ không có bất cứ ai nghĩ rằng ông vẫn đảm nhiệm công việc này vào năm 2011. Tháng 12/2011, Ferguson sẽ kỷ niệm một phần tư thế kỷ làm huấn luyện viên cho United trong khi ông đã vượt qua kỷ lục huấn luyện United lâu nhất của Sir Matt Busby hồi tháng 12 năm ngoái. Đây là một con số thật sự đáng ngạc nhiên, nếu biết rằng theo số liệu công bố bởi Hiệp hội các huấn luyện viên giải VĐQG (League Manager Association) hồi năm ngoái, trung bình một huấn luyện viên tại Anh chỉ có nhiệm kỳ dài khoảng 1,4 năm.

    [​IMG]

    Ferguson đã hồi sinh United trong thời gian ông tại vị, đưa một đội bóng từng đứng thứ 2 từ dưới lên trên bảng xếp hạng khi ông mới tới đây trở thành một thế lực cạnh tranh tại các giải đấu ở châu Âu. Ông cũng đã làm được cái việc mà các ông chủ United đã thuê ông thực hiện là phá kỷ lục vô địch quốc gia mà Liverpool từng độc chiếm.

    Để làm được việc đó, ông đã phải tuyển dụng rất nhiều cầu thủ và nhiều người trong số họ vẫn được lấy ra làm ví dụ cho những cầu thủ tiêu biểu từng chơi cho một câu lạc bộ bóng đá cao quý và nổi tiếng như thế. Trong bài này, chúng ta sẽ nhìn lại vài gương mặt có ảnh hưởng lớn đến quá trình trên - một vài người không được người ta nhớ nhiều như những người khác.

    Bên cạnh một vài cầu thủ, danh sách này cũng bao gồm những gương mặt nằm trong cơ cấu của đội bóng, những người đã tham gia hỗ trợ và đã có tác động lớn đến những thành quả mà câu lạc bộ đã đạt được.

    Khác với các danh sách khác, danh sách này sẽ không ca ngợi các cầu thủ nổi tiếng mà mọi người hay nhắc tới. Thay vào đó nó sẽ tập trung vào một số người đã đứng ở trong bóng tối khi những người kia được tôn vinh và đó là mục đích của danh sách này - cung cấp một chút gì đó khác với thường lệ.

    Một số trong những nhân vật có ảnh hưởng nhất trong lịch sử của Manchester United dưới thời Sir Alex Ferguson.

    1/ Martin Edwards

    Martin Edwards chưa bao giờ được coi là người thuộc giới túc cầu. Ông ấy thích chơi môn rugby - "môn thể thao của hooligans dành cho các quý ông chơi" - hơn là bóng đá - "môn thể thao của các quý ông chơi theo kiểu của các hooligans". Dù sao thì khi ông có cơ hội để tiếp nhận vị trí chủ tịch của câu lạc bộ Manchester United, ông cũng đã đảm nhiệm tốt công việc của mình.

    [​IMG]

    Edwards và bản hợp đồng giá trị nhất của mình.​


    Dưới "triều đại" kéo dài 22 năm của Edwards, Manchester United đã thuyết phục được Alex Ferguson đảm nhiệm chiếc ghế huấn luyện viên sau khi sa thải "Champagne Ron Atkinson". Đã có nhiều CLB của nước Anh tiếp cận Ferguson sau thành công của ông với Aberdeen: 3 chức VĐQG, 5 cúp Quốc gia Scotland và 2 cúp châu Âu. Wolverhampton Wanderers, Spurs và Arsenal đã cố đạt được chữ ký của ông nhưng rốt cuộc Ferguson chỉ cảm thấy phù hợp nhất với triển vọng ở United.

    Edwards là nhân vật chính trong quá trình cải tổ United. Bằng trực giác kinh doanh của mình, ông là người đã dẫn đường cho Man United trở thành câu lạc bộ giàu nhất thế giới với một nền tài chính hùng mạnh, chẳng hạn như việc quyết định bán Mark Hughes cho Barcelona với giá 2,3 triệu Bảng Anh - mức giá chuyển nhượng kỷ lục tại thời điểm đó - hoặc quyết định mua Dwight Yorke với giá 12,6 triệu Bảng từ Aston Villa để rồi anh cùng Andrew Cole tạo thành bộ đôi sát thủ giúp ManUtd đoạt "Cú ăn ba" mùa 1998-1999 cùng các chức vô địch khác trong những năm tiếp theo. Chính bộ óc tổ chức siêu việt của Edwards giúp cho câu lạc bộ có sức mạnh cần thiết để từng bước trở thành thế lực thách thức chủ yếu với Liverpool - đội bóng giàu thành tích nhất bóng đá Anh.

    [​IMG]

    Mua Dwight Yorke là một quyết định đầu tư đúng đắn của ManUtd.​


    Edwards - với sự kiên định của mình - đã ủng hộ Ferguson trong những năm đầu, cho HLV này cơ hội mà các HLV ngày nay luôn mơ ước. Khởi đầu ở CLB của Ferguson khá tốt khi ông đưa họ từ vị trí áp chót hồi tháng 11/1986 lên vị trí 11 vào cuối mùa giải. Mùa giải kế tiếp ông lại làm tốt hơn thế nhưng ông cũng chỉ có thể đền đáp sự tin tưởng của Edwards bằng chức vô địch đầu tiên vào năm 1990. Cúp FA năm 1990 là một điểm nhấn quan trọng trong sự nghiệp của Ferguson.

    Người ta nói rằng khi đó Edwards thậm chí đã mất lòng tin vào khả năng của HLV người Scotland trong việc cải tạo số mệnh của United khi mà United đã có một mùa giải quá bết bát. Ngay cả sau khi United đã vô địch cúp FA mùa bóng đó, giới truyền thông vẫn cho rằng Edwards đã chuẩn bị để sa thải Ferguson nếu họ không đoạt cúp vì thành tích yếu kém của CLB trong suốt mùa giải và thậm chí những người hâm mộ đã kêu gọi sa thải Ferguson. Edwards đã liên tục bác bỏ tin này, tuyên bố rằng ông đã rất hài lòng với cách mà Ferguson đã tái cấu trúc đội bóng và ông chưa hề có ý định đuổi việc người cộng sự quê ở Glasgow.

    Không nghi ngờ gì nữa, Maritn Edwards chính là người có ảnh hưởng lớn nhất đến sự nghiệp vinh quang của Ferguson. Nếu không có sự tin tưởng tuyệt đối của ông đối với những gì Ferguson tiến hành tại Old Trafford, nếu ông không quyết định giữ Ferguson lại trong những ngày đầu khó khăn cùng câu lạc bộ thì lịch sử bóng đá Anh và châu Âu cũng như thế giới trong 25 năm qua hẳn đã khác rất nhiều.

    redcafe.vn​
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
    1 person likes this.
  2. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    Sau Martin Edwards là người đứng thứ hai trong danh sách "Sir Alex Ferguson và những người đã làm thay đổi lịch sử Manchester United!" sau khi ghi bàn quyết định giúp Quỷ Đỏ vượt qua Nottingham Forest năm 1990.

    Mark Robins

    Mùa giải 1990, United thi đấu không thành công khi bị loại khỏi League Cup và đang ở gần nhóm xuống hạng tại giải vô địch quốc gia. Chức vô địch cúp FA là cái đích phải đạt được để cứu vãn một mùa giải thất bát. Tại trận đấu vòng 3 cúp FA, United gặp Nottingham Forest của Brian Clough - đội bóng được gọi là "Vua đấu cúp" tại thời điểm đó - và trận đấu có xu hướng sẽ hòa. Trong tình thế đó, cũng như sau này chúng ta được chứng kiến, một người hùng xuất hiện từ bóng tối để đưa Quỷ Đỏ tới thành công.

    [​IMG]

    Người hùng bước ra từ bóng tối​


    Từ băng ghế dự bị, cầu thủ mới 20 tuổi Mark Robins - sản phẩm của lò đào tạo trẻ của Man Utd - được vào sân. Từ quả tạt của Mark Hughes, anh đánh đầu ghi bàn giúp United thắng trận 1-0. Bàn thắng này sau đó được mọi người gọi là "Bàn thắng cứu rỗi sự nghiệp của Ferguson tại United" và đánh dấu giai đoạn hồi sinh của Quỷ Đỏ. Họ thắng Crystal Palace trong trận đá lại trận chung kết cúp FA mùa đó (trận đầu tiên hòa 3-3) và đoạt danh hiệu đầu tiên dưới thời Ferguson.

    [​IMG]

    Pha ăn mừng bàn thắng lịch sử​


    Bàn thắng quan trọng của Robins ghi trong trận đấu với Nottingham Forrest đã trở thành truyền thuyết tại United khi mà nhiều người tin rằng Ferguson lẽ ra đã bị sa thải nếu ông ấy không thắng trận đó. Các CĐV đã biểu tình đòi sa thải HLV, báo chí cũng nhảy vào kích động, thổi phồng nhiều việc khiến các người hâm mộ càng hiểu nhầm. Khi nhớ lại giai đoạn đó, Ferguson từng công nhận đó là "giai đoạn tối tăm nhất trong sự nghiệp huấn luyện" của ông.

    Có thể Mark Robins là người đã trực tiếp cứu vãn sự nghiệp của Ferguson hoặc cũng có thể không. Bí mật này có lẽ khó có thể được làm sáng tỏ. Edwards đã khẳng định rằng Ferguson chẳng phải từ chức dù cho Quỷ Đỏ thắng hay thua trận đấu đó còn "đương sự" thì từng cho rằng: "Bàn thắng đấy đúng là quan trọng và không ai biết nếu không có nó thì chuyện gì sẽ xảy ra. Tuy nhiên, nói rằng nó đã cứu vãn sự nghiệp của tôi thì không hẳn", Fergies nói. "Chỉ có điều tôi dám chắc chắn rằng Sir Bobby Charlton sẽ không để tôi bị mất việc. Ông là người hiểu rõ nhất về câu lạc bộ, hiểu rằng chúng tôi cần đặt niềm tin vào các cầu thủ trẻ và khi đó mọi chuyện chúng tôi làm đều đang đi đúng hướng".

    Những phát biểu của Edwards và Fergies đôi khi lại khiến Mark Robins chạnh lòng mỗi lần nói về bàn thắng này. “Sir Alex từng viết trong tự truyện rằng nếu tôi có cơ hội như vậy trong lúc luyện tập, chắc chắn tôi sẽ bỏ lỡ nhưng do lúc đó Stuart Pearce đẩy lưng nên tôi chỉ việc đưa bóng mới vào lưới. Ông ấy thật vui tính".

    "Vậy tôi có cứu vãn sự nghiệp của ông ý không? Có. Thật là tuyệt vời khi mọi người đều cho rằng bàn thắng của tôi quan trọng đến vậy, và tôi hoàn toàn có thể tuyên bố như vậy. Ông ấy từng cám ơn tôi chưa ư? Chưa, nhưng không quan trọng. Bất cứ khi nào bạn hỏi tôi về trận đấu đó, tôi sẽ chỉ nói rằng ông ấy đã chọn đúng cách để thắng trận giống như chúng tôi đã làm".

    [​IMG]

    Cúp FA mùa 1990 - cú hích cho kỷ nguyên thành công của Man Utd​


    Sau sự kiện đó, sự nghiệp của Robins tại Old Trafford lại hoàn toàn không may mắn. Ông chỉ được ra sân thêm vài lần, ghi vài bàn thắng - bao gồm cả bàn thắng ghi vào lưới Oldham trong trận bán kết cúp FA mùa đó giúp Man Utd lọt vào chung kết - nhưng chấn thương của ông cùng phong độ ổn định của các tiền đạo khác (Mark Hughes và Brian McClair chiếm suất đá chính, Dion Dublin mới gia nhập CLB) khiến ông bị loại dần khỏi cuộc chơi. Cuối cùng, ông được bán cho Norwich City, nơi ông có một giai đoạn khá vinh quang khi cùng CLB này dẫn đầu bảng xếp hạng Premier League vài tháng trong mùa 1992-93 trước khi hoàn tất mùa giải ở vị trí thứ 3.

    Sau khi giải nghệ, ông cũng trở thành một huấn luyện viên giống như nhiều học trò khác của Fergies. Chính thức bắt đầu sự nghiệp HLV bằng việc dẫn dắt Rotherham trong 2 năm, Robins đã làm được nhiều điều kỳ diệu ở Millmoor, giúp CLB trụ lại tại League Two ngay cả khi họ bị trừ 17 điểm, xây dựng một đội hình mạnh theo đuổi mục tiêu thăng hạng, trước lúc ông tìm kiếm thách thức ở Championship. Thành tích đáng kể nhất của Robins tại Barnsley là việc ông đưa họ lọt vào vòng 4 Carling Cup mùa 2009-2010 để gặp... Man Utd và thua 0-2.

    Dù chưa từng được ông thầy cũ chỉ bảo gì về công tác huấn luyện ngoài một lời khen cho thành tích của Robins tại Rottenham, "người hùng thầm lặng" của chúng ta vẫn dành những lời tốt đẹp nhất cho Ngài Alex Ferguson:

    "Chúng tôi đã thắng trận đấu với Forest và sau đó Sir Alex tiếp tục giành thêm rất nhiều danh hiệu khác. Những điều khác mà người ta hay nói về Ông hay về bàn thắng đó thực ra đều không có quá nhiều ý nghĩ. Dù hoàn cảnh khi đó thế nào thì ông ấy vẫn là một HLV giỏi. Chúng tôi không có ý kiến gì về những áp lực mà ông ấy gặp phải khi đó sau 3 năm làm việc dưới áp lực khủng khiếp tại Old Trafford - có lẽ bởi chúng tôi còn quá trẻ. Nhìn lại quãng thời gian ở M.U, tôi vẫn hết sức tự hào và hơi nuối tiếc một chút, vì tôi đã ra đi khi còn chưa thực sự trưởng thành”.
    1 person likes this.
  3. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    Trong chín năm gắn bó với sân Old Trafford, Bruce đã làm rất tốt trong vai trò người đội trưởng. Ngoài ra, anh cũng chơi rất xuất sắc tại trung tâm hàng thủ và góp công lớn giúp United trở thành một thế lực hùng mạnh trong kỷ nguyên Premier League.

    [​IMG]

    "Không bao giờ đầu hàng"​


    Bruce là cầu thủ được trưởng thành từ lò đào tạo Wallsend Boys Club, nơi đã sản sinh ra những tên tuổi như Alan Shearer, Peter Beardsley hay Michael Carick thành danh. Anh đã chơi bóng cho đội tuyển của trường học tại Newcastle nhưng sau đó, ở tuối 16, anh bị các đội bóng quê hương như Sunderland, Bolton Wanderers, Sheffield Wednesday và Southport từ chối vì thể hình nhỏ bé. Sau đó, ông tìm được một công việc tại xưởng đóng tàu Swan Hunter nhưng một tuần trước khi bắt đầu công việc, Bruce được đội Gillingham nhận.

    Sau trận đấu đầu tiên cho Gills ở đầu mùa giải 1979/1980, khi mới 17 tuổi, Bruce đã thi đấu tổng cộng 200 trận cho CLB trước khi chuyển tới Norwich với giá 135.000 Bảng vào tháng Tám năm 1984. Tại sân Carrow Road, Bruce có được chức vô địch League Cup năm 1985 và chức vô địch giải hạng Hai một năm sau đó.

    Hai tuần trước ngày sinh nhật thứ 27 của Bruce, Sir Alex đã bỏ 825.000 Bảng để đưa ông về từ Norwich City. Ông nhanh chóng chiếm được vị trí chính thức trong đội hình của United và sau này giữ băng thủ quân của đội trong nhiều mùa bóng. Trong giai đoạn đó, Bruce đã hợp với Gary Pallister tạo thành một cặp trung vệ thép được đánh giá là xuất sắc nhất trong lịch sử Man Utd nói riêng và bóng đá Anh trong kỷ nguyên Premier League nói chung.

    [​IMG]

    Cặp trung vệ thép một thời​


    Về khả năng phòng ngự, không ai xuất sắc hơn Gary Pallister và Steve Bruce. Bộ đôi này có một sự thấu hiểu nhau đến kỳ lạ và đó chính là yếu tố đưa Manchester United tới chức vô địch bóng đá Anh mùa giải 1992/1993 sau 26 năm chờ đợi. Mùa giải đó, Pallister và Bruce đã cùng nhau chơi 50 trận trên tất cả các đấu trường. Cặp trung vệ này đã chơi trung bình 44 trận/mùa trong 7 mùa giải mà họ thi đấu cùng nhau (từ năm 1989 tới 1996) và giúp MU 3 lần vô địch Premier League, 3 FA Cup, 1 UEFA Cup. Riêng Steve Bruce, tuy chỉ là một trung vệ nhưng ông cũng đã có những bàn thắng để đời cùng với United.

    Trước trận đấu với Sheffield Wednesday tại Old Trafford mùa giải 1992-93, United đang bị Aston Villa cạnh tranh khốc liệt trong chặng nước rút đến ngôi vô địch. Vào trận, đội quân của Ferguson lại bị dẫn trước 1-0 đến những phút cuối. Nếu thua trận này, United sẽ tạo cơ hội cho Aston Villa bứt lên giành ngôi đầu. Tuy nhiên, Steve Bruce - khi đó đã mang băng đội trưởng - trong trận đấu này đã thể hiện được tinh thần "Không bao giờ đầu hàng" mà nay đã trở thành nét đặc thù trong lối chơi của United. Hai bàn thắng ghi bằng đầu của trung vệ này trong những phút cuối trận đấu đã giúp United lội ngược dòng thành công. Thắng lợi này không những đã hạ gục tinh thần của Aston Villa mà còn giúp các cầu thủ United tin rằng họ có toàn quyền tự quyết định số phận của mình trong cuộc đua tới ngôi vô địch mùa giải 1992/1993. Chức vô địch này đã mở ra thời kỳ thống trị mới của United tại giải đấu cao nhất nước Anh.

    [​IMG]

    Steve ăn mừng bàn thắng thứ 2 trong trận gặp Sheffeild United​


    Hai bàn thắng của Bruce trong trận này đã góp phần lớn trong việc tạo nên một huyền thoại mới của United trong kỷ nguyên huấn luyện của Ferguson và là lý do giải thích việc tại sao ông được vinh danh như một trong những cầu thủ hiệu quả nhất sự nghiệp của Ferguson tại United.

    [​IMG]

    Chức vô địch Premier League mùa 1992/1993 - danh hiệu vô địch quốc gia đầu tiên sau 26 năm chờ đợi​


    Bruce tiếp tục đeo băng thủ quân của United trong cú đúp nổi tiếng mùa 1993-94, trở thành đội trưởng người Anh đầu tiên đạt thành tích đó. Bruce ở lại United đến mùa 1995-1996 và rời Quỷ Đỏ dưới dạng chuyển nhượng tự do để tới Birmingham City, khép lại sự nghiệp tại United sau chín năm gắn bó. Tại United, ông thi đấu 414 trận và ghi được 51 bàn, là người Anh đầu tiên có vinh dự giành cú đúp nội địa trong thế kỷ 20. Bất chấp việc ông là một trung vệ xuất sắc nhất trong giai đoạn đó, Bruce lại chưa bao giờ được vinh dự khoác lên mình chiếc áo của đội tuyển Anh.

    Dù sao, Bruce cho thấy ông đã xứng đáng với từng xu Sir Alex bỏ ra và đây được coi là một trong những thương vụ thành công nhất của United.

    Năm 1998, giống như nhiều đồng đội khác, ông bắt đầu công tác huấn luyện tại Sheffeild United khi đóng vai trò cầu thủ kiêm HLV. Sau đó, ông chuyển sang dẫn dắt Huddersfield Town, Wigan Athletic và Crystal Palace. Hiện nay Steve Bruce đang là HLV của Sunderland và ông thu được nhiều thành công tại đây.
    1 person likes this.
  4. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    Roy Keane - Người đội trưởng tiêu biểu cho tinh thần của ManUtd

    [​IMG]

    Roy Keane Keane - chủ nhân bản hợp đồng trị giá 3,75 triệu bảng từ Nottingham Forest - vẫn là một trong những vụ tuyển mộ thành công nhất của HLV người Scotland ở ManUtd. Keane luôn được mọi người nhớ đến vì tinh thần tận tụy, ý chí quyết thắng mạnh mẽ đến hung tợn và luôn là tâm điểm của những vụ tranh cãi. Dù sao đi nữa, trong loạt bài này chúng tôi sẽ chỉ nhắc tới một bàn thắng đáng nhớ và màn trình diễn chói sáng của ông trong suốt trận đấu tại Turin giúp ManUtd vượt qua vòng bán kết Champions League mùa 1998-1999.

    United đến làm khách ở Turin với hành trang là trận hòa trước Juventus tại Old Trafford. "Lão phu nhân" lại còn có lợi thế khi ghi được một bàn thắng tại "Nhà hát của những giấc mơ". Hơn thế, Filippo Inzaghi lại còn ghi được 2 bàn thắng vào lưới của United để nâng tổng tỷ số hai lượt trận lên 3-1.

    [​IMG]

    90' xuất sắc tại Turin của Keane tạo nên tiền đề cho những kỳ tích của United​


    Trong trận đó, Keane đã phải nhận một thẻ vàng do tranh cãi với trọng tài khiến ông sẽ phải ngồi ngoài trong trận chung kết. Trận bán kết lượt về vì thế lại trở thành trận chung kết của ông. Trong 90 phút cuối cùng của mình ở Champions League mùa đó, Keano đã làm chủ khu trung tuyến, truyền động lực thi đấu cho đồng đội và bản thân mình ghi bàn gỡ đầu tiên, mở đầu cho cuộc lội ngược dòng của United trước Juventus. Chiến thắng này và màn trình diễn đầy cảm hứng của Keane đặt ra chuẩn mực cho toàn đội United, tạo nên tinh thần chiến đấu bền bỉ đến cùng chảy trong máu từng thành viên. Sau này Sir Alex Ferguson đã viết trong hồi ký của mình về Keane trong trận đấu đó như sau: "Tôi cảm thấy mình thật vinh dự khi được làm việc cùng với một cầu thủ tuyệt vời như thế".

    Trận đấu này đặc biệt hơn là đã tạo cho United niềm tin rằng họ có thể thách thức vinh quang tại đấu trường châu Âu. Thời điểm đó Juventus đang là một gã khổng lồ của bóng đá thế giới và việc United đánh bại họ ngay trên sân nhà chứng minh rằng Ferguson đã tạo ra một đội hình sẵn sàng cho vinh quang.

    Keane - không nghi ngờ gì nữa - một trong những tượng đài vĩ đại nhất lịch sử MU, là một trong số những cầu thủ thi đấu hiệu quả nhất của Ferguson trong hơn 25 năm tại vị. Màn trình diễn của Keane trong trận bán kết Champion League mùa giải 1998-1999 đã tạo cú hích giúp United lọt vào trận chung kết. Thật đáng tiếc là Keane đã phải ngồi ngoài trận đấu lịch sử đó nhưng "Tái ông thất mã", đó lại tạo nên cơ hội cho các một cầu thủ khác đi vào trong lịch sử của đội bóng.

    [​IMG]

    Roy Keane: Tôi đơn giản là chỉ muốn chiến thắng​


    Trong 12 năm khoác áo ManUtd với 480 trận đấu, Keane sở hữu bộ sưu tập danh hiệu đồ sộ với 7 chức vô địch Ngoại hạng Anh, 4 Cup FA, 4 Siêu Cup Anh, một Champions League và một chức vô địch thế giới cấp CLB, là một trong những ngôi sao sáng nhất của kỷ nguyên vĩ đại nhất trong lịch sử đội chủ sân Old Trafford.

    Trong suốt sự nghiệp huấn luyện của Sir Alex Ferguson tại ManUtd, Roy Keane có lẽ là một trong những cậu học trò có cá tính mạnh mẽ nhất mà ông từng dìu dắt. Đã không biết bao lần Keane gây ra những rắc rối trên sân cỏ do bản tính nóng nảy, nhưng tất cả những điều đó đều không thể làm lu mờ tầm ảnh hưởng cực lớn của anh trong giai đoạn cực thịnh của MU ở giải Ngoại hạng. Tuy nhiên đối với ngài Ferguson, Keane vẫn là một cầu thủ tuyệt đối trung thành dù rằng chính ông đã quyết định chấm dứt hợp đồng với Keane sau một loạt những rắc rối xung quanh những phát biểu không hay của anh về những người đồng đội của mình trên sóng truyền hình. "Là tiền vệ xuất sắc nhất thế giới trong thế hệ của anh, anh ấy thực sự là một mẫu cầu thủ lớn trong lịch sử đầy vinh quang của CLB, Roy đã là trung tâm của thành công của CLB trong 12 năm qua, và mọi người tại Old Trafford cầu mong cho anh những điều tốt đẹp trong phần còn lại của sự nghiệp", Ferguson nói trong ngày chia tay Keane.

    [​IMG]

    Một cầu thủ lớn, một người đội trưởng lớn​


    Sau khi rời United, Roy Keane chuyển sang thi đấu cho Celtic. Tại đây anh giành thêm 1 cú đúp nội địa với đội bóng Scotland trước khi chính thức từ giã sân cỏ vì chấn thương. Sau đó, Keane bắt đầu noi gương các đồng đội để trở thành huấn luyện viên nhưng không giống Bryan Robson hay Mark Hughes, sự nghiệp làm thầy của ông không suốn sẻ lắm. Sau những tháng ngày tươi đẹp với Sunderland khi đưa đội này thăng hạng sau một mùa giải cầm quân, ông chuyển sang huấn luyện Ipswich Town từ tháng 4/2009 tới tháng 1/2011 và hiện có tin cựu thủ quân Manchester United đang chuẩn bị tiếp quản chiếc ghế huấn luyện viên của Câu lạc bộ Melbourne Victory ở giải vô địch Australia.

    [​IMG]

    Sau Cantona là Keane còn sau Keane là ai?

    Dù kết thúc sự nghiệp của Keano không được như những đồng đội 1 thời như Giggs, Scholes hay Neville, nhưng trong trái tim của những người hâm mộ Quỷ Đỏ, ông vẫn được xem như 1 tượng đài bất diệt. Sau Keane, chúng ta vẫn chưa được chứng kiến 1 người đội trưởng sẵn sàng ăn thua đủ với đối phương hay thậm chí cả trọng tài để bảo vệ đồng đội. Đến tận sau này, dù đã sử dụng rất nhiều tiền cũng như công sức nhưng Fergie cũng không thể tìm đâu ra người kế tục xứng đáng vị trí của số 16 huyền thoại. Điểm nổi bật nhất của Keane chính là cái uy của một cầu thủ có thể át vía đối phương chỉ bằng một cái quắc mắt hoặc một tiếng thét. Khoảng trống mênh mông do Keano để lại đến bây giờ Sir Alex Ferguson vẫn chưa thể tìm ra người thay thế.

    Đó có lẽ là dấu lặng duy nhất khi chúng ta nói về một người đã thay đổi lịch sử của ManUtd mà trận bán kết của 12 năm trước là dấu nhấn tiêu biểu nhất. Có may mắn được chứng kiến 12 năm của Keane tại ManUtd và 90 phút quật cường của Keane tại Del Alpi, chúng tôi xin một lần nữa được tôn vinh một huyền thoại bất tử của "Nhà hát của những giấc mơ"... Thanks for all, Keano!
    1 person likes this.
  5. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    Trận thua trước Dortmund mùa giải 1996-1997 đã khiến một tượng đài tại sân Old Trafford - "King" Eric Cantona - cảm thấy bị tổn thương.

    [​IMG]

    Ở tuổi 31, Teddy Sheringham đến United trong sự kỳ vọng rất lớn​


    Theo như Sir Alex Ferguson kể lại, ngay sau trận đấu đó ông đã thấy Cantona im lặng một cách bất thường và ông cảm thấy người đội trưởng của mình đang bị dằn vặt bởi một quyết định quan trọng nào đó. Thực tế, cuối mùa đó King Eric đột nhiên giải nghệ, để lại một khoảng trống mà Sir Alex Ferguson phải tìm người lấp vào.

    Trong vòng 1 tuần sau khi Eric Cantona chia tay Quỷ Đỏ, gương mặt được trông đợi sẽ đảm nhận vị trí còn trống đó đã được xác định. Teddy Sheringham - tiền đạo đang chơi cho Spurs, khi đó đã 31 tuổi - đã chuyển đến Man Utd với giá 3,5 triệu Bảng. Dù Sir Alex đã có những lời có cánh dành cho tiền đạo này khi ký hợp đồng với anh, rõ ràng áp lực phải ngay lập tức thay thế một trong những số 7 huyền thoại là quá lớn đối với Teddy.

    Sự nghiệp tại United của Teddy khởi đầu bằng một dấu ấn tệ hại khi anh đá hỏng quả penalty trong trận gặp Tottenham Hotspur - đội bóng cũ của anh - trong ngày khai mạc mùa giải 1997-1998. Mùa giải đó dù Teddy ghi được 14 bàn trong mọi giải đấu cho Man Utd, nhưng rõ ràng anh đã không đáp ứng được sự kỳ vọng của mọi người. Tệ hơn, giữa anh và người đồng đội ở United và tuyển Anh là Andy Cole đã xảy ra những xung đột cá nhân - sự rạn nứt trong quan hệ giữa hai chân sút này không bao giờ được hàn gắn.

    [​IMG]

    Giữa số 9 và số 10 luôn có 1 vực sâu ngăn cách​


    Mùa giải 1998-1999, Sir Alex Ferguson đem về Dwight Yorke, người ngay lập tức chiếm chỗ của Sheringham trên hàng công và hợp với Andy Cole tạo thành bộ đôi sát thủ nổi tiếng. Mặc dù ít được ra sân, anh vẫn có đủ số lần xuất hiện trên sân cần thiết để cùng United đoạt chức vô địch Premier League mùa bóng đó - danh hiệu đầu tiên trong sự nghiệp của anh khi đã 33 tuổi - đánh dấu sự khởi đầu cho những mùa giải vinh quang nhất đời cầu thủ của anh.

    Trong cả mùa giải đó, Sheringham đã có vài đóng góp tiêu biểu như bàn thắng mở tỷ số trận chung kết cúp FA, góp phần giúp Man Utd đoạt cú đúp nội địa. Tuy nhiên, có 1 trận đấu đặc biệt trong số ít lần được ra sân đã tạo dựng sự nghiệp của anh trong màu áo Quỷ Đỏ và biến anh thành một trong vài bản hợp đồng thành công nhất của Ferguson tại Manchester United.

    Tháng 5/1999, trận chung kết Champions League mùa giải 1998-1999 tại Nou Camp giữa United và Bayern Munchen đang đi vào những phút cuối. Bayern đã vượt lên dẫn trước 1-0 sau pha đá phạt trực tiếp hoàn mỹ của Mario Basler. Bayern Munchen đã tận dụng rất tốt sự vắng mặt của hai trụ cột nơi hàng tiền vệ của United là Paul Scholes và đặc biệt là Roy Keane - người đã thi đấu cực kỳ dũng mãnh ở các vòng đấu trước.

    [​IMG]

    Và 102 giây sau, anh kiến tạo cho Ole ghi bàn thắng lịch sử​


    Trong suốt trận đấu, họ là những kẻ chiếm thế chủ động và chặn đứng mọi cơ hội của đội bóng áo đỏ và chỉ có may mắn mới giúp United không nhận nhiều bàn thua hơn. Khi trọng tài giơ bảng báo hiệu 3 phút bù giờ, mọi người đều đã chuẩn bị cho màn trao cúp cho người khổng lồ nước Đức.

    Và điều thần kỳ đã diễn ra. Chỉ trong vòng 3 phút bù giờ của hiệp đấu thứ hai, kết quả trận đấu đã bị đảo lộn hoàn toàn khi mà United ghi liền hai bàn thắng. Sheringham sút nối cú dứt điểm bằng chân phải của Ryan Gigg giúp United gỡ hòa và sau đó chính anh là người nhảy cao đón cú phạt góc của Beckham, lắc đầu đưa bóng vào đúng tầm chân của Ole Gunnar Solskjaer để cầu thủ này vẩy chân ghi bàn thắng quyết định nhấn chìm Hùm xám vào thất bại. Hai bàn thắng của các tiền đạo dự bị đã giúp United hoàn tất "Cú ăn ba" thần thánh: Chức vô địch Premier League, Cúp FA Cup và chức vô địch Champions League.

    Bàn thắng gỡ hòa trong trận chung kết Champions League và bàn mở tỷ số cúp FA trước đó đã giúp Teddy Sheringham có tên trong danh sách những hợp đồng thành công nhất của Sir Alex Ferguson. Trong suốt mùa giải đó, Teddy đã đóng vai một người thế chỗ khá hoàn hảo.

    Thường xuyên phải ngồi dự bị, nhưng mối khi được tung vào sân, anh luôn thi đấu hết mình và đem lại những hiệu quả nhất định - đỉnh cao là hai bàn thắng kể trên. Hai bàn thắng để đời này giúp mọi người vĩnh viễn coi anh như một người hùng của United - có thể không phải một cầu thủ vĩ đại của United - nhưng tuyệt đối là một người anh hùng và là một cầu thủ hữu dụng nhất của Quỷ Đỏ.

    [​IMG]

    Cũng như Solskjaer, anh là 1 siêu dự bị - vào sân là ghi bàn​


    Mùa giải 1999-2000, anh lại quay về với vị trí dự bị quen thuộc và chỉ ghi 6 bàn trong cả mùa giải. Nhưng sang mùa 200-2001, mùa giải cuối cùng trong bản hợp đồng của anh với United, anh trở thành chân sút xuất sắc nhất của CLB, chiếm vị trí chính thức trong đội hình của Dwight Yorke. Mùa giải đó, anh cùng United hoàn tất cú hat-trick vô địch Premier League. Cá nhân anh được PFA và FWA tôn vinh là Cầu thủ xuất sắc nhất năm.

    Sau khi hợp đồng của anh với Man Utd chấm dứt, nhận thấy bản thân mình không thể cạnh tranh với chân sút mới là Ruud van Nilsterooy, Teddy quyết định rời United dưới dạng cầu thủ tự do và quay về thi đấu cho Tottenham Hotspur thêm 2 mùa. Anh có công lớn giúp Spur đạt hạng 9 mùa giải 2001-2002 và lọt vào chung kết League Cup. Phong độ tuyệt vời của anh trong giai đoạn 2000-2002 giúp anh được cùng Tam Sư dự World Cup 2002 khi đã 35 tuổi.

    Sau khi rời Spurs, Teddy tiếp tục sự nghiệp quần đùi áo số tại vài câu lạc bộ nhỏ khác trước khi chính thức treo giầy vào cuối mùa 2007-2008 khi thi đấu cho Colchester United - 1 câu lạc bộ ở hạng 4. Khi đó anh đã 42 tuổi.

    Có thể trong lịch sử của Man Utd và bóng đá Anh, Teddy Sheringham sẽ không được ghi nhận như người luôn làm đám đông bùng nổ vì những màn trình diễn cá nhân siêu hạng như Ruud van Nilsterooy hay Ronaldo sau này, mà sẽ được mọi người nhớ tới như một tiền đạo luôn hỗ trợ rất tốt cho người đá cặp với mình. Dù thế nào đi nữa, bàn thắng của anh vào lưới Bayern Munich trong đêm Nou Camp huyền diệu đó cũng đủ để chúng ta nhớ tới anh như một trong những người làm thay đổi lịch sử của United. Không có bàn thắng đó và pha kiến tạo giúp Ole ghi bàn thắng đi vào lịch sử, hẳn những bài viết về Man Utd trong 12 năm qua đã khác rất nhiều.
  6. heaven tad

    heaven tad New Member

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    2,031
    Carlos Queiroz có tên trong danh sách này vì lí do rất rõ rệt: Ông là một trong số những người mà Sir Alex Ferguson tin tưởng và lắng nghe. Hai ông đã hợp tác với nhau rất tốt và Queiroz đã được Ferguson tin tưởng giao trách nhiệm xử lý trong nhiều tình huống.

    [​IMG]

    Sự nghiệp cầu thủ của Queiroz không kéo dài và ông chuyển qua công việc quản lí từ rất sớm. Chuyển đến Bồ Đào Nha vào năm 1975, ông bắt đầu gây dựng cho mình tên tuổi với công việc huấn luyện tuyển trẻ. Thành công đến với ông khi đội tuyển trẻ U20 của Bồ Đào Nha do ông làm HLV trưởng giành được hai chức vô địch vào các năm 1989 và 1991. Người ta cũng thán phục ông không chỉ với thành tích đạt được, mà chính dưới con mắt nhạy cảm và bàn tay của mình, một thế hệ vàng của bóng đá Bồ Đào Nha với những cái tên như Luis Figo, Rui Costa, Fernando Couto, João Vieira Pinto và Jorge Costa được hình thành và lưu danh trong lịch sử nước này.

    Queiroz trở thành HLV phó người nước ngoài đầu tiên của United khi ông đến với CLB mùa hè năm 2002. Ông bắt tay vào việc khi mùa giải 2002/2003 khởi tranh cùng với vai trò trợ lí của HLV Alex Ferguson. Trước đó, HLV trưởng của United đã phải đơn thân độc mã chèo lái câu lạc bộ sau khi Steve Mc Claren ra đi vào mùa hè 2001. Ngay trong mùa giải đó, Manchester United đã bắt kịp rồi vượt mặt kình địch Arsenal để lấy lại chức vô địch từ tay đối thủ này.

    Khi mùa giải thành công đó kết thúc, ông rời United để đến với Real Madrid chỉ một tuần sau khi Beckham đầu quân cho chính CLB này. Tại đội bóng toàn siêu sao này, ông chỉ trụ được 10 tháng trước khi bị sa thải vì thành tích nghèo nàn của CLB Hoàng gia. Theo nhiều người cho biết, sự thất bại của ông trên cương vị HLV tại Real là do những quyết định liên quan đến đội hình, kĩ chiến thuật của đội bóng không được sự chấp thuận từ cấp trên.

    Dù sao, tại giai đoạn này ông vẫn thể hiện con mắt tinh đời của mình, ít nhất là trong hai trường hợp. Ví dụ thứ nhất chính là việc để Makelele ra đi. Trong khi Queiroz ra sức thuyết phục giữ anh lại và cho biết tầm quan trọng của cầu thủ này với đội hình mà ông đang xây dựng thì BLĐ Real Madrid vẫn lắc đầu và Makelele phải ra đi.

    Thứ hai chính là trường hợp của Pepe, cầu thủ hiện tại đang khoác áo của Real. Tại thời điểm đó, ông từng đề nghị mua Pepe với giá 2 triệu Euro. Real Madrid đã từ chối yêu cầu của ông vì lúc đó "Áo của trung vệ không bán được" theo quan điểm của đội bóng. Trên thực tế, ba năm sau, Real đã phải bỏ ra 30 triệu Bảng để có sự phục vụ của trung vệ này.

    Queiroz quay lại Manchester United với vai trò trợ lý của Ferguson từ mùa bóng 2004-2005. Khi đó, Sir Alex Ferguson và M.U vừa trải qua một mùa giải 2004-2005 kém cỏi khi kết thúc với 15 điểm ít hơn Arsenal và Fergie đã phải nhờ tới sự trợ giúp của Walter Smith trong giai đoạn nước rút cuối mùa. Trong các mùa giải tiếp theo, Queiroz đã đóng một vai trò không nhỏ trong ban huấn luyện của M.U và trở thành cánh tay phải của Sir Alex Ferguson. Ông đã được Sir Alex Ferguson trao cho khá nhiều quyền hành, từ việc sử dụng nhân sự đến bố trí chiến thuật và sơ đồ thi đấu. Việc này gây sự bất mãn không ít trong số các “công thần” của Manchester United. Ở mùa bóng 2003-2004, thời điểm Queiroz đảm nhận vai trò HLV ở Real, Phil Neville được đá chính 29 lần nhưng khi ông quay lại, cậu em trai của Gary Neville chỉ còn ra sân 12 lần và sau đó bị bán cho Everton với giá khá rẻ (3,5 triệu Bảng). Ở mùa 2005-2006, ngay cả Ryan Giggs cũng phải miệt mài ngồi ghế dự bị.

    Bất kể sự bất mãn gia tăng và sự thất bại của hệ thống 4-3-3 mà Queiroz áp dụng cho United trong gia đoạn đầu mùa giải, ảnh hưởng của Queiroz không hề giảm, thậm chí nhiều cầu thủ cho rằng ở Old Trafford lúc đó có tới 2 nhà cầm quân và người điều hành chính tiếc thay lại là trợ lý HLV Queiroz. Lúc đó Quinton Fortune khẳng định: “Vai trò của Queiroz là nhà cầm quân hơn là HLV đơn thuần” còn Ryan Giggs sau này đã nhấn mạnh trong cuốn tự truyện của mình rằng: "Queiroz có rất nhiều trọng trách trong câu lạc bộ và ông được tin tưởng để huấn luyện chúng tôi, giúp chúng tôi chuẩn bị trước các trận đấu, tổ chức đội bóng cũng như quyết định mọi thứ chúng tôi cần làm".

    Đỉnh điểm của những mâu thuẫn này là khi Roy Keane - đội trưởng và là một trụ cột của đội bóng trong nhiều năm - cảm thấy khó chịu và có phản ứng. Theo giới truyền thông, trong buổi trả lời phỏng vấn MUTV mà Roy Keane chỉ trích lối chơi thiếu lửa của các đồng đội, anh cũng trực tiếp chĩa mũi dùi vào vai trò của Queiroz tại M.U. Theo đó, Roy cho rằng Queiroz đã vượt quá nhiệm vụ của một HLV phó, và sơ đồ mà ông áp dụng cho United là không phù hợp. Sự xung đột này được cho là có vai trò chính buộc Keane phải ra đi vào tháng 11/2005.

    [​IMG]
    Chính sách sử dụng cầu thủ trẻ đang thu hoạch những thành công​


    Trong vai trò là trợ lý cho Sir Alex Ferguson, Queiroz là người giữ vai trò chính trong việc thuyết phục United theo đuổi và ký hợp đồng với Cristiano Ronaldo thay vì Quaresma. Sau đó, ông cũng chính là người gợi ý cho các vụ chuyển nhượng Anderson và Nani, những cầu thủ đang từng bước tạo được dấu ấn của mình tại United. Còn nhớ vào năm 2005, bất kể việc United đang phải chịu nhiều sức ép trong cảnh Chelsea thống trị Premier League, Queiroz vẫn chú trọng sử dụng các tài năng trẻ. Ông từng nhấn mạnh: “Tương lai của Manchester rất tươi sáng. Nếu duy trì bộ khung với những cầu thủ giỏi nhất hiện nay như Wayne Rooney, Cristiano Ronaldo và Darren Fletcher, trong 10 năm tới, chúng tôi sẽ có một đội bóng rất mạnh. Bạn sẽ cảm thấy thoải mái khi làm việc chung với những cầu thủ trẻ tài năng này, nhất là mỗi tuần bạn chứng kiến họ đạt tới trình độ cao hơn. Họ vẫn còn phải học hỏi nhiều nhưng với tiềm năng to lớn, họ sẽ trưởng thành rất nhanh”. Tại thời điểm đó, không nhiều người - từ cầu thủ tới các thành viên ban huấn luyện Man Utd và người hâm mộ - nhận ra rằng Queiroz đã nhìn xa hơn họ rất nhiều. Đã hơn 5 năm kể từ thời điểm ông phát biểu như trên, những cầu thủ trẻ ông nhắc đến ngày nào giờ đây đã và đang là những trụ cột không thể thiếu của Man Utd trên con đường chinh phục chức vô địch Premier League lần thứ 12 để chính thức đi vào lịch sử như đội đoạt nhiều chức vô địch quốc gia nhất.

    Carlos cũng cùng với Sir Alex Ferguson xây dựng sự biến ảo ở sơ đồ thi đấu của United để phù hợp hơn với những cầu thủ mà đội hình đang có và xây dựng nên phong cách phòng ngự chặt chẽ cho Manchester United. Mặc dù lối đá này bị một số người hâm mộ phản đối nhưng đó chính là vũ khí chủ chốt của United giúp họ tiến đến trận chung kết Champions League mùa 2007-2008. Ngay cả trong trận chung kết trước đội hình mạnh của Chelsea, chiến thuật của Queiroz lại một lần nữa tạo ra ưu thế giúp United kiểm soát tốt thế trận. Mặc dù chức vô địch chỉ đến với United sau khi Terry trượt trân và đá bóng trúng cột dọc nhưng không thể phủ nhận lối đá phòng ngự chặt chẽ theo cách của Queiros đã giúp United giữ vững ưu thế trong suốt 120 phút của trận chung kết tại Moscow năm đó.

    Xét về việc sử dụng hiệu quả khu trung tuyến trong thập kỷ vừa qua, Queiroz đã tạo được dấu ấn của mình trong vai trò người trợ thủ đắc lực của Ferguson và là một chuyên gia săn lùng tài năng sắc sảo của United. Ông hiển nhiên là người đã có những đóng góp quan trọng cho quá trình ra quyết định của Ferguson và giúp United đoạt hai chức vô địch liên tiếp cùng với chiếp cúp Champions League tại Moscow.

    Queiroz có lẽ là một người, bên cạnh bản thân Sir Alex Ferguson, đã làm gần như toàn bộ những công việc hiệu quả nhất liên quan đến bóng đá tại United. Triết lý bóng đá của ông đã được Ferguson tiếp thu và hòa nhập giúp cho United mạnh mẽ hơn. Qua thời gian, triết lý này lại được nâng lên một tầm cao mới. Dù rằng đã rời khỏi Man Utd nhưng dấu ấn của ông lên chiến lược phát triển của Man Utd rất đậm nét, nhất là khi mà Man Utd vẫn đều đặn tuyển mộ và giúp các tài năng trẻ phát triển để cùng câu lạc bộ đoạt những thành công mới.

    Cám ơn Carlos Queiroz!

Chia sẻ trang này

Diễn đàn chính thức sinh viên Học viện Ngân Hàng

  1. sir alex ferguson từng được nhiều câu lạc bộ chèo kéo