Tìm về với nhau...

Thảo luận trong 'Truyện ngắn' bắt đầu bởi tranhung1712, 1/7/11.

  1. tranhung1712 Spammer

    Người con trai mà nàng chờ đợi, rõ ràng là chàng. Thế mà, nàng lại lắc đầu phủ nhận...

    Thân tặng người bạn cùng phòng đáng yêu!

    Nàng.

    Mưa mỏng tang. Dòng người sao mà hối hả…

    Giọt đắng ngọt. Chút thanh âm lách tách của thìa inox va vào cốc thủy tinh…

    Làn khói mềm uốn lượn giữa những cung bậc cảm xúc của "Canon in D" trên những phím đàn…

    Café cuối tuần, góc quán Rubic, như một thói quen, nàng an nhiên dõi mắt về phía cuối đường chân trời xa tít tắp.

    “Này chàng, chàng đang ở đâu thế? Có biết… ta chờ không?”


    Câu nói hờ hững nơi khóe môi. Một nụ cười rơi tõm giữa thinh không. Và, cuốn sách gập lại, những trang còn thơm mùi giấy mới.

    Chàng.


    Dạo bước theo những nhịp chân đẫm nước. Mưa tí tách…

    Cất cung nhạc buồn, giấu niềm sầu cảm nơi khóe mắt, an nhiên giữa phố đông một chiều tà…

    Ý niệm dừng chân, mắt kiếm tìm, chờ mong và thảng thốt…

    Café cuối tuần, góc quán Rubic, điểm khởi đầu, chàng hối hả cất bước chân nhanh về chiếc bàn nơi cửa sổ loang lổ vệt mưa.

    “Có phải… là nàng đấy không? Phải chăng… ta đã quá đường đột…”

    ***

    Có ai đó từng nói, khi hai người gặp nhau như một sự sắp đặt của số phận thì hẳn là duyên số của họ quyện vào nhau. Nghĩa là, giữa những gương mặt nói cười, chàng nhìn ra nàng đang ở đó, đang hiện diện. Và nàng, giữa một sự ngạc nhiên đến khó tả, nhận ra chàng sau lớp áo đẫm nước mưa. Cả hai người, đắm mình trong ánh nhìn xuyên thấu. Mọi cảm giác dừng lại khẽ khàng. Mọi tâm tư suy nghĩ như trùng nhau giữa những đoạn thẳng vô cớ kiếm tìm nhau.

    Thế nhưng, không gian không đủ lặng, gương mặt cười không đủ xuyến xao, bàn tay này chưa đủ ấm, trái tim này đập chưa đủ nhanh…

    Nàng.


    “Đã bắt gặp chàng rồi. Nhưng, sao xa lạ quá thế?”
    Váy trắng thẫn thờ trong giây lát, bỗng giật mình khi má đã ửng hồng. Nàng đặt tiền thanh toán dưới cốc café uống dở, khẽ khàng đứng dậy và cầm chiếc ví hồng quay bước đi. Người con trai ấy có ánh nhìn sâu hút. Đôi mắt chàng ấm như những tia nắng một sớm đông. Chỉ có điều, chàng bỏ rơi nụ cười đâu mất. Nàng thấy ngỡ ngàng, dường như mình cũng vừa bị chàng đánh rơi.

    Chàng.

    Ánh mắt nàng khuất sau chậu xương rồng nhỏ. Nhưng ta thề là đã nhìn thấy môi nàng cười. Một nụ cười đủ để tim ta quên đập. Ta bối rối xiết bao. Ta ngại ngùng xiết bao. Trên người ta là chiếc áo sơ mi ướt nước, là ca vát kẻ caro xộc xệch, là quần âu lấm tấm bùn. Là tóc rối, là gương mặt gượng gạo. Chân tay ta trở nên thừa thãi. Ta thấy mình nóng sực khi mà người vẫn đang run.

    “Xin lỗi nàng, ấn tượng buổi đầu tiên… thật tệ… Phải vậy không?”


    Và ai đó nói, nếu hơn một lần họ đã nhận ra nhau, để thuộc về nhau cả trong suy nghĩ, thì thêm một lần nữa họ đặt duyên tình mình trong hai từ “số phận”. Họ ngó nghiêng đâu đó để nhận ra nhau và lờ nhau đi. Rồi ngay sau đó, họ lại thỏa chí trêu đùa ý nghĩ của mình: “Phải chăng, chúng ta sinh ra là để thuộc về nhau?”

    ***

    Nàng.


    Tại văn phòng làm việc. Sơ mi trắng, mini juýp, tóc đuôi gà và giày cao gót. Một chồng cao những hóa đơn, những văn kiện, những kế hoạch và deadline đỏ chói. Nàng mệt mỏi tách mình ra khỏi luồng căng thẳng bằng cách nhâm nhi tách cà phê được cô bạn đồng nghiệp chuyền tay cho.

    - Hey! Mệt không? Đầu tuần hơi bị khủng đấy nhỉ?

    - Cũng bình thường, quen rồi. Mà cà phê ngon đấy, sảng khoái ghê. - Cô bạn nháy mắt, nàng cười.

    “Sau này lấy chồng, nhất định lấy anh nào biết pha cà phê. Chàng ơi, chàng có biết pha cà phê không thế?” Mắt đẹp mộng mơ, mi dài cong vút, ánh nhìn của nàng như vởn vơ đùa với những áng mây bồng bềnh xốp trắng phía bầu trời.

    Chàng.

    Tại văn phòng làm việc. Sơ mi trắng, quần âu, caravat kẻ caro và giày đen bóng loáng. Tờ giấy giới thiệu. Gõ cửa phòng Sếp mới. Chàng kính cẩn, lịch thiệp. Sếp cười, khuôn mặt tròn ngấn mỡ gật gật tỏ vẻ hài lòng. Một vài lời đon đả.

    - Tốt! Tốt lắm! Cậu được điều về đây sẽ có cơ hội thăng tiến cao. Hãy cho tôi thấy tài năng của cậu, chàng trai trẻ ạ!

    - Cảm ơn sếp!

    Trước khi vào bàn làm việc mới, chàng tranh thủ nhấp ngụm cà phê, ngó nghiêng chào hỏi các đồng nghiệp xung quanh. Vô tình, ánh mắt thôi miên, dừng lại ở chiếc bàn ngay bên cạnh.

    - Nàng…

    - Chàng…

    Cả chàng và nàng cùng đồng thanh. Khẩu hình của hai người như chữ O vừa tròn vừa ngộ. Đồng nghiệp xung quanh tò mò, ngạc nhiên, xì xầm:

    - Ủa. Quen nhau hả?

    - Ê! "Chàng và nàng", gọi nhau thân mật thế. Có gì mờ ám chăng?

    Nàng giấu thẹn thùng qua nụ cười tươi tắn. Chàng giấu ngại ngùng qua những ngụm cà phê.


    Nàng.

    Sáng sớm, nhận được một sms từ người được lưu trong danh bạ là “Chàng”.

    “Lời xin lỗi thứ 100. Anh thực sự muốn xin lỗi em, nhiều lắm!”


    Nàng dụi mắt, lau đi những giọt nóng hổi tràn mi. Chàng rốt cuộc tại sao lại làm như thế? Tại sao phải nhún mình vì nàng nhiều đến thế? Nàng đã cứng đầu chối bỏ tất cả, đã đóng luôn niềm tin vào tình yêu và số phận, nàng bỏ mặc chàng với vò võ những cô đơn. Nhưng, chàng lại luôn là người nói lời xin lỗi.

    “Xin lỗi vì anh đã tìm thấy em.”

    “Xin lỗi vì anh đã nhận ra em.”

    “Xin lỗi vì anh đã yêu em.”

    “Xin lỗi vì anh đã quá yêu em.”

    “Xin lỗi vì anh đã không thể làm cho em yêu anh giống như anh yêu em.”

    “Xin lỗi…”


    Nàng bối rối thực sự. Mặc dù trước đó, nàng đã rất cố gắng để thôi nghĩ ngợi nhiều, đã rất cố gắng để có thể tin và yêu thực sự. Nhưng, nàng mơ hồ nhận thấy mình chưa sẵn sàng. Người con trai mà nàng chờ đợi, rõ ràng là chàng. Thế mà, nàng lại lắc đầu phủ nhận.

    Chàng.

    Uể oải sau một đêm dài thức trắng. Vẫn là sự lặng im đến đáng sợ. Chiếc điện thoại chỉ mong chờ tin nhắn của một người. Đến cả hy vọng được nghe tiếng chuông báo có tin nhắn cũng làm chàng thấp thỏm. Lời xin lỗi thứ 100 đã được gửi đi. Chàng không biết phải chờ đợi đến bao giờ, trong khi nàng cứ đáp trả bằng sự hững hờ vốn có.

    Chàng sai vì đã tìm ra nàng ư?

    Chàng sai vì đã nhận ra nàng ư?

    Chàng sai vì đã yêu nàng ư?

    Chàng sai vì đã quá yêu nàng ư?

    Chàng sai vì đã không thể làm cho nàng yêu chàng giống như chàng yêu nàng ư?

    Chàng sai… Có phải vậy không?

    Chàng như đang đi lạc trong một mê cung. Nhưng chàng không cố vùng vẫy để thoát ra, chàng tin tưởng vào những gì tốt đẹp nhất sẽ đến. Chỉ cần chàng kiên nhẫn chờ đợi, tiếp tục chờ đợi. Chỉ cần chàng đủ chân thành và sâu sắc. Vì đó là nàng, vì đó là tình yêu mà chàng biết sẽ thuộc về mình. Thế nên, chàng sẽ một lần nữa tìm thấy nàng giữa những nỗi niềm hạnh phúc nhất.
    [​IMG]

    ***

    Ban công tầng hai vi vút gió, tóc mây bay trong nắng chiều ngả màu vàng nhạt. Nàng đứng khoanh tay nhìn ra bầu trời xa và rộng, mênh mông như một chiếc thảm khổng lồ. Chàng đứng chờ đợi rất lâu trước bàn làm việc, chờ đến khi nỗi ngập ngừng tan biến.

    - Cà phê nhé!

    - ...

    - Anh không tự tin cho lắm, nhưng cũng đủ tự tin để khẳng định mình rất có khả năng pha cà phê.

    Nàng khẽ quay người lại, đón tách cà phê trên tay chàng, nhoẻn một nụ cười thay cho lời cảm ơn. Nàng đã hy vọng rằng chàng đến, mang theo tình yêu và đức tin đủ nhiều để khỏa lấp mọi hoài nghi trong nàng. Để rồi, bàn tay nắm lấy một bàn tay.

    - Anh sẽ tiếp tục chờ đợi. Cho đến khi nào…

    - Tại sao lại là em?

    Cả chàng và nàng đều chưa một lần nói cho nhau nghe về sự trùng lặp trong suy nghĩ giữa hai người. Họ có thể kể cho nhau nghe rất nhiều câu chuyện, có thể tâm sự về rất nhiều điều. Nhưng họ quên hoặc cố tình quên mất việc họ đã nhận ra nhau như thế nào giữa bao khuôn mặt nói cười, giữa dòng đời nhộn nhịp và quá ư vồn vã, xô bồ này.

    - Em đã từng nhủ rằng đâu đó trên thế giới này, có một “chàng” dành riêng cho em.

    - …

    - Em cũng đã nhận ra người đó khi mà người đó đứng trước mặt em trong bộ quần áo ướt sũng, ánh mắt truyền cho em tin yêu ngỡ ngàng.

    Nàng nắm lấy tay chàng và hít một hơi dài, sau đó quay lại nhìn chàng, đưa bàn tay ra trước mặt chàng để nói. Trên bàn tay ấy, có ghi một dòng chữ dài:

    “From: Me ; To: You.

    Message: I looked at your face… my heart jumped all over the place.”

    Chàng cũng mỉm cười, đưa bàn tay đang nắm tay nàng lên trước mặt, nói thật dõng dạc những gì mình đã viết trong lòng bàn tay:

    “From: Me ; To: You.

    Message: I’d give up my life if I could command one smile of your eyes, one touch of your hand."


    Cái nắm tay siết chặt. Những ngón tay đan cài vào nhau. Niềm hạnh phúc như tìm thấy một cánh cửa thần kỳ để đủng đỉnh đặt chân vào và tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu.

    Vậy là, chàng và nàng đã tìm thấy nhau một lần nữa. Khác với lần trước, ngạc nhiên đến ngỡ ngàng. Lần này, họ tìm thấy tình yêu thực sự giữa sự an bài của số phận. Và, còn nhiều hơn cả thế!
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.
    Last edited by a moderator: 1/7/11
    2 people like this.
  2. bematmap

    bematmap New Member

    Tham gia ngày:
    8/6/11
    Bài viết:
    623
    Thật tình cờ. Khi mình đang đọc câu chuyện này. Thì có một người bạn đang nói 1 câu chuyện gần như là tương tự và mình là nhân vật nữ :-j. Chả có nhẽ :ngugat:
    1 person likes this.
  3. tranhung1712

    tranhung1712 Spammer

    Tham gia ngày:
    5/3/11
    Bài viết:
    3,566
    Chả có nhẽ gì vậy;))
  4. bematmap

    bematmap New Member

    Tham gia ngày:
    8/6/11
    Bài viết:
    623
    Người con trai mà nàng chờ đợi, rõ ràng là chàng. Thế mà, nàng lại lắc đầu phủ nhận...
    1 person likes this.

Chia sẻ trang này