Truyện ma 12 cung hoàng đạo

Thảo luận trong 'Bói toán' bắt đầu bởi HuongNguyen_93, 25/9/13.

  1. HuongNguyen_93 New Member

    Tiếp nè:
    --------------Nhân Mã, Song tử, Thiên Yết cũng như các học sinh khác ngồi như đóng đinh trên ghế, chỉ dám xì xào nho nhỏ về cái xác dưới hồ bơi. Riêng 3 sao thì cực kì căng thẳng, mãi 1 lúc lâu Thiên Yết mới mở lời:
    _ Song Ngư…các thầy bảo cái xác đó…là Song Ngư!!!
    _Nó..nó chết rồi! Tao không ngờ… Có khi nào nó… Hừm…. Ai bảo tụi mình thường ngày cứ hay bày trò trêu chọc nó! Bây giờ thì… - Nhân Mã ngập ngừng.
    Song Tử - kẻ thường ngày lắm mồm nhất bây giờ lại ngồi im thin thít, mặt mày xanh mét, bộ đồng phục ướt đẫm mồ hôi. Nó thu hai tay hai chân trên ghế, run lên như người phải gió. Nó sợ, thật sự rất sợ. Nó nhớ lại chuyện cách đây vài ngày…
    Chuông tan trường đã kêu cách đây 30 phút,mọi người về hết chỉ còn lại Song Tử và Song Ngư trên dãy hành lang tầng 3 lầu B này…
    _ Trả lại cho mình, mình năn nỉ cậu mà Song Tử, trả điện thoại lại cho mình! Mất nó dì và ba sẽ đánh mình chết! - Song Ngư quỳ gối, cúi đầu,khẩn thiết van xin Song Tử.
    _ Cái này là tui lượm được trong ngăn bàn chứ bộ! - Song Tử khinh khỉnh mở chiếc điện thoại lên xem - Trời ơi,có người trong 1 buổi học nhắn được tới mấy chục tin với bạn trai nè! Ha ha ha…Để ngày mai tui đem vô đọc cho cả lớp nghe nha!
    _ Đừng! Mình xin bạn mà, trả lại cho mình!
    Song Ngư vội giằng lấy tay Song Tử, cả 2 giành giựt nhau 1 hồi thì chiếc điện thoại rơi xuống đất và vỡ ra từng mảnh.
    _Bạn cố tình ư? - Ngư trừng mắt nhìn Song Tử.
    _ Ừ, tao cố tình đó. Thì sao hả? Cái con nhỏ bệnh hoạn,ốm yếu kia!?
    Không nhịn nổi thái độ của Song Tử, Ngư xông tới định đánh cho nó 1 trận nhưng bị Song Tử tán trước cho 1 bạc tay vào mặt.
    "Con nhỏ hỗn láo này hôm nay dám chống đối mình sao? Được, phải cho nó biết tay!"
    Nghĩ là làm, Song Tử nắm lấy mái tóc dài đen nhánh của Song Ngư, lôi nó lại ban công dúi đầu xuống.
    _ Nếu mày có gan và muốn trả thù tao thì mày nhảy từ tầng 3 dãy lầu B này xuống! Nhớ thành tâm cầu khẩn 1 chút, điều ước của mày sẽ thành sự thật! Miễn là mày có gan,nước ở dưới sâu lắm đó! Ha ha ha…
    Song Ngư trợn tròn mắt nhìn mặt hồ phía dưới….
    "Phải,trước giờ mình luôn bị ăn hiếp…Không đứa này thì đứa khác…Tụi nó đều giống nhau…Đều ỷ mạnh hiếp yếu…Chúng nó không bắt sâu bỏ lên đầu mình thì cũng trộm đồ của mình giấu đi…Mình có làm gì đâu mà bị chúng đối xử như thế…Tại sao??? Tại sao chứ???....Tại sao người bị ức hiếp luôn luôn là mình?...Mình….Mình phải trả thù….trả thù tất cả bọn nó…."
    Nghe câu chuyện, Nhân Mã đập bàn búc xúc.
    _ Trời ơi,cậu quá đang lắm Song Tử! Cậu có biết là vì cái điện thoại đó mà nó bị dì nó đuổi ra khỏi nhà, phải lang thang, vất vưởng nhà họ hàng mấy ngày trời không??? Lại còn kêu nó nhảy lầu nửa chứ, sao cậu ác quá vậy?
    _ Mình…mình chỉ muốn đùa…Ai ngờ nó làm thật!
    Giờ ra về…
    Song Tử là đứa ra về sớm hơn tất cả. Nó đi vội vàng,gấp gáp như thể muốn mau mau thoát khỏi cái nơi ma quái này. Về nhà,nó sẽ được an toàn. Nó nghĩ thế và chỉ còn cách nghĩ như thế mới an tâm hơn. Nhưng đi được nửa đường, nó chợt nhớ ra mình đã để quên thứ gì ở trường.
    "Điện thoại? Điện thoại của mình đâu rồi!?"
    Nó lục lọi khắp các túi trên người và trút cả cặp sách ra tìm. Nhưng cái điện thoại đã bóc hơi tự lúc nào.
    "Mất điện thoại mẹ sẽ giết mình mất!"
    Nghĩ tới đó,nó run như cầy sấy…Phải quay lại trường ư? Vào lúc này!? Bây giờ chắc chẳn còn ai ở trường đâu. Song Tử tỏ ra là đứa tinh quái, thích bảy trò nhưng lại là đứa sợ ma. Nhưng ma và…mẹ cái nào nguy hiểm hơn. E hèm, chắc chắn là mẹ.
    Đồng hồ chỉ mới 5h30, trời còn chưa sập tối, Song Tử nghĩ là nó sẽ quay về nhanh thôi, trước khi màn đêm buông xuống. Nó chạy hụt hơi về trường, đầu óc rồi mù và trống rỗng như có ma xui quỷ khiến.
    Trường trung học Twenty Stars lúc này là cái chùa Bà Đanh thứ thiệt, không có lấy 1 bóng người. Chỉ có mấy con quạ trên cây bàng cạnh dãy lầu B và kêu lên quan quác.
    Tiếng giày Song Tử vang khắp cả hành lang vắng lặng. Nó chạy ngay vào lớp 10CA3 và lục lọi ngăn bàn của mình. May quá, cái điện thoại vẫn còn đây. Nó thở phào nhẹ nhõm vừa lấy áo lau lau chùi chùi màn hình điện thoại vừa vui vẻ bước ra.
    "Quác!"
    Tiếng một con quạ vừa sà xuống cành cây đối diện lớp làm Song Tử giật mình ngước mặt lên. Ngay lúc đó, nó lại nghe tiếng bước chân tiến lên từ cầu thang bên trái phòng học. Hai chân Song Tử như bị đóng băng,nó nhìn chằm chằm về phía cầu thang.
    1 dáng người nhỏ nhắn, ướt đẫm và nhếch nhác với làn xa trắng bệch, mái tóc loà xoà che khuất mặt. Người đó bước chầm chậm lên lầu…
    Lũ quạ càng ngày càng kêu lên inh ỏi. Quạ là loại động vật thích ăn xác chết, chúng chỉ phản ứng như vậy khi nghe thấy…mùi tử thi.
    Quả thật, từ con người kì lạ ấy toát ra 1 mùi rất khó chịu. Nó tanh tửi, hôi thối và khiến người ta buồn nôn. Người đó trừng mắt nhìn Song Tử. Cái nhìn thấu cả tâm can. Đôi mắt đỏ lừ như con quỷ dữ đội mồ sống dậy. Và…nó nghiến răng ken két để nhả ra từng chữ bằng cái giọng the thé khó nghe:
    "Mày…phải chết!...Phải chết!"
    Song Tử hét lên thất thanh. Nó cố chạy thật nhanh xuống lầu mặc dù 2 chân đang mềm nhũn…
    ________o0o________
    Nhạc chuông bài On the floor làm Mã Mã đang ngủ gục trên bàn học (Cô nàng đang làm bài tập) ngồi bật dậy.
    _ A lô! Đứa nào gọi vậy? - Cô lè nhè trong tiếng ngáp.
    Đầu dây bên kia phát ra thứ âm thanh cực kì hỗn độn và ma quái. Đó là tạp âm của tiếng khóc, tiếng la hét, tiếng cười, tiếng bước chân,…và… tiếng nói của 1 cô gái:
    "Cứu…cứu tôi với! Làm ơn tha cho tôi, tha cho tôi,tôi không cố ý, không cố ý mà!!!..."
    Âm thanh kì dị đó làm Nhân Mã bừng tỉnh, cô vừa kịp nghe lời kêu cứu đó thì bên kia chỉ còn là những tiếng rè rè như cái radio mất sóng.
    Điện thoại báo cuộc gọi vừa nhận là từ…SONG TỬ!
    Tiếng chuông nhà thờ lại vang lên kèm theo tiếng đập cánh loạn xạ của lũ dơi…
    Bây giờ là 0 giờ 0 phút 0 giây….
    Điện thoại lúc nửa đêm không bao giờ là điềm tốt!
    ________o0o________
    _ Mất tích! Song Tử mất tích rồi!?
    Nhân Mã dường như muốn nhảy dựng lên khi nghe tin đó từ Thiên Yết. Tiểu Yết thở hồng hộc, mặt cắt không còn 1 giọt máu.
    _ Hôm…hôm qua mẹ nó gọi đến nhà mình hỏi thăm, mình mới biết cả đêm qua nó không về nhà, tìm đâu cũng chả thấy.
    Quả nhiên, hôm nay Song Tử không đi học. Thầy giáo không đề cập tới nguyên nhân nhưng cả khối 10 ai cũng rùng mình. Sau Song Ngư, có khi lại là Song Tử. Thế là Song Tử biến đi như thế suốt mấy ngày trời. Không ai biết nó đi đâu cả…
    ________o0o________
    Giờ ra chơi,bọn học sinh khối 10 lại tiếp tục bàn tán không chỉ về sự biến mất đột ngột của Song Tử mà còn về cái nick Y! Nguoibantrongbongtoi.
    "Bọn mày sẽ chết trước ngày trăng tròn 17…Khi đó ta sẽ đội mồ để trở lại nhân gian…"
    _ Hôm qua lại có cái mail lạ như thế gửi vào nick mình. Cậu có nhận được không? - Thiên Yết hỏi.
    _ Hôm qua mình không onl, nhưng mình nhận được 1 cuộc điện thoại rất kì quái. - Nhân Mã càng nghĩ càng thấy rùng mình.
    _Trăng chỉ tròn vào 15-16 thôi chứ sao lại là trăng tròn 17 nhỉ? - Thiên Yết vẫn thắc mắc - Có khi nào…
    _ Cậu đừng có dọa mình!
    Lũ quạ đen hôm nay không bu lại cây bàng cũ nữa mà lại ve vãn cái bồn uống nước cách dãy lầu B không xa. 1 học sinh mở vòi nước và đột nhiên la toán lên khi vòi nước chảy ra 1 thứ nước màu đen kịt, hôi thối, bẩn thỉu lẫn theo những sợi tóc màu nâu sẫm. Tin giật gân lập tức phân bố đi toàn trường. Các giáo viên nhờ người ta đến kiểm tra bồn nước, và họ moi từ trong bồn lên 1 cái xác đã sưng phù bắt đầu phân huỷ do ngâm quá lâu trong nước.
    Tóc màu nâu sẫm, mặc đồng phục trường, trên tay còn cằm chiếc điện thoại màu hồng dán hình mèo Kirty,…cảnh sát đã xác nhận - cô gái này chình là Song Tử.
    Nỗi kinh hoàng ám ảnh từng gương mặt trong trường Twenty Stars…
    "Thật đó…hôm qua bà lao công đã tận mắt nhìn thấy nó trên tầng 3 dãy lầu B…Nó ướt sũng,quần áo nhếch nhác và tóc tai rối bù…Nó cũng đi lòng vòng quanh cái hồ bơi,ông bảo vệ đã nhìn thấy…Nó…nó…nó đã trở về ám ảnh chúng ta….!!!!"
    Những lời bàn tán thế này càng lúc càng nhiều trong trường học, không chỉ có bọn khối 10 ở dãy lầu B mà cả các lớp 11 - 12 cũng xôn xao không dứt. Mặc dù nhà trường ra sức phủ nhận những tin đồn nhưng sức ám ảnh của chúng vẫn không giảm đi chút nào.
    _ Cậu biết gì không? Bảo Bình đã phát điên lên trong bệnh viện! - Thiên Yết lại tọc mạch với Nhân Mã.
    ________o0o________
    Còn tiếp…
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

Chia sẻ trang này