Truyện tình yêu - cô bé có khuôn mặt tròn

Thảo luận trong 'Chém gió lung tung' bắt đầu bởi lethilien2405, 13/5/16.

  1. lethilien2405 New Member

    Mãi đến bây giờ Han mới nằm xuống, anh nhìn rõ hơn Sunye. Cô bé có khuôn mặt tròn, đôi mắt to, sáng và luôn long lanh như có 2 giọt nước trong suốt. Sunye có mái tóc ngắn hơi vàng, có lẽ là vì nắng, trông cô bé không tệ chỉ là hơi dữ tợn một tí. Sunye định quay đi thì Han bỗng lên tiếng:
    truyen tinh yeu Mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang rọi vào mắt Han làm anh tỉnh giấc. Anh phát hiện mình đang nằm trên một chiếc giường nhỏ trải ga màu trắng ở cạnh cửa sổ. Trên trán anh chuồm một tấm khăn nóng. Anh còn bàng hoàng vì chưa hiểu mình đang ở đâu thì tiếng một cô gái vang lên khiến anh giật mình:

    - Cháo còn nóng, anh ăn đi để ngụi, mà này sao anh lại ngất ở trước nhà tôi thế kia? Anh không có nhà à?

    Han không nói gì cả chỉ đưa tay ra đón lấy bát cháo và không một lời cảm ơn. Han ăn cháo một cách ngon lành trước ánh nhìn không mấy thiện cảm của Sunye.

    - Trông anh đâu giống kẻ thất học, sao lại không biết lễ nghĩa gì hết vậy? Không một tiếng cảm ơn tôi! Anh có biết tôi đã rất vất vã mới có thể dìu anh vào nhà và tôi đã tốn không ít tiền để mua cháo cho anh, tôi còn phải….

    - Cô có thôi đi không? Nếu cô biết tôi là ai chắc chắn cô sẽ không lắm lời như thế, tôi là con trai cưng của chủ tịch tập đoàn đá quý GEMSTON. Cô phải cảm thấy tự hào khi được tôi nghỉ ở nhà cô!!!

    mon ngon moi ngay Sunye bực mình, cơn thịnh nộ nỗi lên khiến cô không nói thêm được gì. Cô đứng phắt dậy, tiến thẳng đến chiếc tủ nơi để vali của Han, cô ném hết đồ đạc, quần áo của Han ra khỏi nhà và quát không thương tiếc:

    - Anh là hạn người gì thế hả? Con trai của tập đoàn đá quý à? Con trai của tập đoàn đá quý mà phải lang thang và ngất xỉu trên đường không một xu dính túi thế hả? Tại sao tôi lại có thể phí phạm công sức vì một người như anh thế kia, tôi quả thật là ngu ngốc mà. Anh cút đi, cút khỏi nhà tôi ngay và nên nhớ anh đã nợ tôi không ít tiền đấy nhé! Tập đoàn đá quý GEMSTON à? Tôi sẽ đến đó và thanh toán số nợ của anh sau, còn bây giờ hãy cút đi.

    meo vat Han nhặt lại quần áo cho vào vali và lặng lẽ bước đi, đối với Han, đó là một sự sĩ nhục lớn. Dường như những lời nói trong lúc tức giận của Sunye đã vô tình làm tổn thương đến lòng kiêu hãnh của một công tử con nhà giàu. Han bước đi và không hề quay mặt lại nhưng anh đi chưa được bao xa thì té ngã nằm bất động trên đất. Có lẽ cơn sốt tối qua vẫn chưa dứt hẵn. Sunye hốt hoảng, cô bé nhận ra mình đã hơi nóng tính mặc dù không thể phủ nhận Han rất quá đáng. Sunye chạy vội đến bên Han đỡ anh ta lên, quả thật Han sốt cao, mặt anh ta đỏ bừng và ướt đẫm mồ hôi. Sunye dìu Han vào nhà và dùng khăn nóng lau mặt cho anh. Không bao lâu cơn sốt dịu bớt. Đôi mắt Han mở dần ra trông anh có vẻ rất mệt mõi. Han cố bậc dậy, bước xuống giường nhưng Sunye kịp ngăn lại. Cô gái mỉm cười và nhìn Han với đôi mắt ái ngại:

    - Có lẽ tôi đã quá nóng tính nhưng thật sự anh rất quá đáng. Dù sao tôi cũng không nên tống cổ anh ra khỏi nhà như thế, cho tôi xin lỗi và nếu có thể anh hãy ở lại nhà tôi cho đến khi khỏe hẵn.

    Mãi đến bây giờ Han mới nằm xuống, anh nhìn rõ hơn Sunye. Cô bé có khuôn mặt tròn, đôi mắt to, sáng và luôn long lanh như có 2 giọt nước trong suốt. Sunye có mái tóc ngắn hơi vàng, có lẽ là vì nắng, trông cô bé không tệ chỉ là hơi dữ tợn một tí. Sunye định quay đi thì Han bỗng lên tiếng:

    - Tôi thật sự là con trai của chủ tịch tập đoàn GEMSTON, gia đình tôi rất giàu có nhưng tôi vừa bị bố tôi tống cổ ra khỏi nhà chỉ vì ông ấy đã thấy tôi quát lớn và quăng tiền cho một tên hầu trong nhà. Bây giờ tôi không có tiền và cũng không biết phải đi đâu. Tôi hứa sẽ trả lại tất cả tiền tôi đã nợ cô khi tôi trở về nhà nhưng chắc chắn không phải là bây giờ.

    - Làm sao tôi biết anh không gạc tôi. Tôi xin lỗi nhưng anh không có điều gì để chứng tỏ những việc anh nói là sự thật. Tôi không thể bị gạc bởi vì tiền tôi kiếm được thật sự rất khó. Nhưng thôi, không nhắc chuyện đó nữa, tạm thời anh cứ ở lại đây đi và nếu như những lời anh nói là sự thật thì chắc chắn anh sẽ phải ở lại đây khá lâu. Anh nghĩ ngơi đi, khi nào khỏe hẳn thì tôi sẽ giúp anh tìm việc làm. À tôi là Sunye, còn anh?

    - Han

    Han trả lời cụt ngũn và nằm xuống ngủ. Sunye cũng ra khỏi phòng. Cô bé vẫn không ưa gì Han nhưng Sunye cảm thấy tôi nghiệp cho hắn và cô cũng không lạ gì cảnh bị lang thang ngoài đường một mình trong khi cái bụng rỗng tuếch, Sunye không muốn Han bị như thế.
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

Chia sẻ trang này