WapTruyenHay - Câu chuyện chỉ mình chúng ta biết - AnBy

Thảo luận trong 'Sinh viên rao vặt' bắt đầu bởi waptruyenhay, 7/5/16.

  1. waptruyenhay Member

    Tình Trạng : Chưa Hoàn

    [​IMG]


    Tên tác phẩm: Câu chuyện chỉ mình chúng ta biết.

    Tác giả: AnBy (An Hoa Hậu)

    Thể loại: doc truyen hay ,tình cảm bạn bè.

    Đánh giá theo độ tuổi: 16+

    Design bìa: HwangThien [​IMG]

    Giới thiệu truyện:

    Là câu chuyện chắp vá về một đôi bạn thân [​IMG]

    Đôi lời tác giả:

    Đây là một thể loại truyện nửa hư cấu, nửa có thật :3 Thật vì hai nhân vật có thật, thật vì những câu chuyện xoay quanh họ có thật (cũng không hẳn) , và hư cấu vì nếu không thêm thắt các chi tiết hư cấu thì nó không thể thành truyện được [​IMG]

    Nó gần như là những câu chuyện về kỉ niệm. Nếu có nhận xét thì hãy cmt nhé, ném đã mình thoải mái đi, vì mình cần tiến bộ hơn thôi :3 (Thực ra mình thích đọc comment [​IMG] )




    Chương 1: Người lạ.

    [​IMG]
    [​IMG]

    Trước khi thân quen như bây giờ, chúng ta cũng đã từng là người lạ đấy thôi, nhỉ? Là người lạ, truyen les rồi thành người quen, và cuối cùng là trở thành người thân của nhau.

    #1.

    Tôi không nhớ rõ hôm ấy là ngày nào nữa, hình như là ngày thứ hai hay thứ ba gì đấy sau buổi học đầu tiên tại trường tiểu học. Khoảng thời gian ấy, là tôi bước chân vào con đường học hành, là cô bé con học sinh lớp Một. Lẽ ra, khung cảnh trường tiểu học sẽ đẹp đẽ như mấy anh chị lớp Bốn hay kể, nhưng đã bị phá đám bởi một thằng bé thích khóc nhé. Một thằng bé thích khóc nhè! Và nó đang ngồi khóc nhè trước mặt tôi!

    Lạy Chúa, đúng là ghét của nào trời trao của đấy, ông cha ta nói cấm có sai bao giờ. Là một thằng con trai thì phải mạnh mẽ, dù thế nào cũng không được khóc, nhất là khóc trước mặt thiên hạ. Thế đấy, tôi không phải là con trai, nhưng tôi thích làm con trai, và tôi ghét những đứa nào xúc phạm đến hình tượng đấng nam nhi. Như nó! Cho nên, đáng lẽ ra nó không nên làm con trai, hãy đổi giới tính cho tôi…

    “Sao mà khóc?”

    Tôi không nghĩ tôi giống “Bụt”, một thể loại thần tiên nào đấy mà mẹ hay đọc trong những câu chuyện cổ tích cho tôi để tôi đi ngủ an giấc. Chỉ là, tôi hỏi nó vì muốn nó thôi khóc.

    “Cậu là ai?”

    Hừm, xem nó đi, nước mắt nước mũi tùm lum, quẹt quẹt vài cái rồi nhìn tôi. Thật là chán khi thấy những thằng con trai như vậy, chẳng giống như mấy thằng xóm bạn tôi.

    “Tớ là tớ. Nào, nói đi, sao mà khóc?”

    “Mẹ tớ không đến đón tớ, chắc là mẹ doc truyen nguoi lon quên tớ rồi.”


    Thế là nó lại khóc.

    Thế là tôi lại bực.

    Thế là tôi quát.

    “Khóc cái gì mà khóc, con trai thì phải mạnh mẽ lên. Tớ đưa cậu về.”

    Tôi tuyên bố một cách xanh rờn như vậy đấy, và vì với suy nghĩ của một con bé sáu tuổi, nghĩ đi, nó không đủ khả năng để chịu trách nhiệm với câu nói ấy đâu.

    Nhưng mà, thằng nhóc đó nín thật, nó nhìn tôi. Tôi nhìn nó. Nó lại nhìn tôi. Tôi không nhớ rõ chúng tôi nhìn nhau đến bao lâu. Hình như là cho đến khi, con bé cùng xóm tôi chạy đến.

    “Ô, là Nguyên, chào cậu, Nhi nó trêu cậu khóc à?”

    Và con bé Mai cứ nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ, kiểu như tôi đã chọc cho thằng nhóc đó khóc vậy. Thôi đi, nếu không có lời nói mạnh mẽ ra dáng một đại anh hào như tôi, xem nó có nín không?

    “Cậu ấy, là con gái?”

    Ờ, thằng khùng. Nó làm tôi bực rồi. Cái gì? Nguyên nhỉ? Ừ, Nguyên, nó làm tôi bực. Tôi là con gái, là con gái đấy. Sao nhìn tôi mà nó có thể nghĩ là con trai??? À, phải rồi, tôi đang để tóc ngắn, và bộ đồng phục của tôi không phải là váy… Hừm, hình như do cô chủ nhiệm đếm nhầm nên thừa một bộ đồng phục nam, và cô nói tuần tới mới có đồng phục cho tôi…
    Mai nó cười lớn, còn mặt tôi trông rõ bí xị, còn thằng Nguyên, ờ, nó xấu hổ im lặng. Tự nhủ lòng mình rằng, mình mạnh mẽ hơn nó, mình mạnh mẽ hơn nó, mình mạnh mẽ hơn nó, nên phải nhường nhịn nó…
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

: 1

Chia sẻ trang này