WapTruyenHay - Khi một bông hoa chết - Trân

Thảo luận trong 'Sinh viên rao vặt' bắt đầu bởi waptruyenhay, 22/4/16.

  1. waptruyenhay Member

    Bài viết dự thi doc truyen hayevent Ranh giới.

    [​IMG]

    Khi một bông hoa chết,
    ***



    Armas là một kẻ đi rừng. Cả bố nó, cậu nó, thậm chí cả ông nó đều là những kẻ đi rừng. Mẹ bảo trong người Armas chảy dòng máu của rừng, của cây xanh tán lá trong veo, của suối róc rách nước đổ ngọt lành, của đất ẩm màu mỡ ấp ủ cây cỏ tốt tươi.

    Armas thích đi rừng. Sớm sớm, nó dậy trước cả bố, chạy vòng quanh xuống bếp vòi mẹ một ổ bánh tươi phủ kem béo ngậy, rồi mang giày đội mũ, ôm vội theo một bình nước hoa quả ngâm dưới suối lạnh, cứ thế băng băng tiến vào rừng. Nhà Armas nằm giữa một đồng cỏ được bao quanh bởi rừng, nó đã lớn lên trong lòng rừng che chở, và nó biết rõ rừng như thể biết rõ từng cái hoa tay của mình.

    Rừng lúc nào cũng trong lành. Những cây bạch dương thân trắng bạc phếch mọc xen kẽ những cây thông thân thẳng màu nâu, từng lớp từng lớp doc truyen nguoi lon dang tán lá phủ rợp ngọn đồi. Armas thường mang theo một cái giỏ vào rừng, nó thích luồn lách giữa những bụi việt quất, nham lê và mâm xôi, đưa bàn tay trắng nhỏ xíu nắm lấy từng chùm quả tươi mang về cho mẹ làm bánh. Nó thích lội qua những con suối nhỏ nước trong và mát, thích nằm lặng yên lắng nghe tiếng ru êm ái của rừng vào những buổi trưa hè ấm nóng.


    Nhưng điều Armas thích nhất về rừng, chính là thần Tapio.

    Mẹ nó từng bảo chỉ có những đứa trẻ trong sáng, ngây thơ nhất, những đứa con với trái tim của rừng mới có thể nhìn thấy ngài. Armas đã gặp thần Tapio trong một lần đi rừng hái quả, ngài cao lớn và nghiêm nghị ngồi trên một tảng đá lớn trơn nhẵn, mình khoác áo choàng dài, cả người phủ đầy cây cỏ và bụi rêu. Giữa mái tóc dài màu nâu, một cặp sừng có gạc vươn cao đầy kiêu hãnh. Armas rất thích thần Tapio, thỉnh thoảng, nếu bắt gặp ngài, nó sẽ chạy tới trò chuyện với ngài.

    Hôm nay có vẻ là một ngày truyen les may mắn, vì chỉ vừa tiến vào rừng, Armas đã nhìn thấy thần Tapio đang lang thang giữa những bụi cây.


    - Cháu chào ngài – Armas vẫy tay reo lên – Chúc ngài một buổi sáng tốt lành.

    Thần Tapio ngẩng đầu lên đáp lại:

    - Armas, hôm nay con dậy sớm thật đấy.

    Armas hồ hởi mỉm cười, nó thấy lòng mình phấn khích đến nỗi muốn vỡ tung.

    - Cháu không thể chờ đợi để được vào rừng, cháu thật sự rất yêu rừng. Cháu ước mình là con cáo, con thỏ, hay thậm chí là một con gấu nâu, để cả khi nhắm mắt ngủ lẫn khi thức dậy, cháu đều được nằm dưới tán lá xanh.

    Thần Tapio không nói gì, ngài chỉ mỉm cười. Ngài lúc nào cũng hiền hòa như rừng, trầm lặng như một con suối nhỏ ngàn năm chảy mãi. Armas bước tới chỗ thần Tapio, bất chợt bắt gặp một bông hoa.

    - Vẫn còn hoa kìa – Nó nói – Cháu cứ tưởng trời đã sắp vào thu. Trông nó đẹp quá đi mất.

    - Ừ, có lẽ đó là bông hoa cuối cùng của mùa hạ.

    Thần Tapio xoa đầu nó. Armas ở lại một lúc, rồi lại chạy đi lăn lộn khắp rừng. Những hôm sau, và cả những hôm sau nữa, nó không bắt gặp thần Tapio, nhưng cứ như thường lệ, Armas đem bánh quả vào rừng chia cho chim chóc, rồi lang thang khắp rừng, rồi lại trở về nhà.

    Mãi đến một ngày đầu đông, nó mới gặp lại thần Tapio. Lúc này, thần đang nhắm mắt ngủ trên một tảng đá, và Armas tự nhiên như một chú thỏ trèo vào lòng ngài. Armas không thích chạy nhảy nhiều vào mùa đông, nó chỉ muốn nằm một chỗ, giống như gấu ngủ đông, lặng yên nghe hơi thở lạnh lẽo của đất trời.
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

Chia sẻ trang này