WapTruyenHay - Ranh Giới và Thần Chết - DimsumCacao

Thảo luận trong 'Sinh viên rao vặt' bắt đầu bởi waptruyenhay, 16/4/16.

  1. waptruyenhay Member

    Tình Trạng : Đã Hoàn

    [​IMG]


    [​IMG]
    Truyện ngắn: Ranh Giới và Thần Chết

    Tác giả: Dimsum Cacao

    Truyện ngắn dự thi event Ranh Giới





    [​IMG]


    Đêm tối tĩnh mịch, Lưu Ly nằm trong phòng bệnh, đèn đã tắt từ lâu, doc truyen hay đôi tay cô siết chặt lấy bụng mình.



    Đau!


    Gương mặt thanh tú của cô gái trẻ nhăn nhúm vì đau đớn, đầu tóc rũ rượi, nước mắt cô rơi xuống thấm ướt gối nằm. Đã bao lâu rồi, cơn đau này vẫn không hề thuyên giảm, mặc cho cô có uống bao nhiêu thuốc, thay đổi bao nhiêu bệnh viện, đúng nửa đêm, nỗi đau xé da thịt này vẫn kéo đến dày vò cô.


    Tại sao? Tại sao cơ chứ?!


    "Bác sĩ! Bác sĩ..."


    Lưu Ly khản giọng kêu lớn, mong chờ sẽ có người đến giúp cô mang cơn đau này đi. Nhưng vẫn như nhiều lần trước, nút khẩn cấp cô đã bấm từ lâu, nhưng cánh cửa vẫn đóng kín, không ai hay biết, cứ như chỉ có mình cô ở nơi này.


    Đau đớn, sợ hãi, cô độc.


    Lưu Ly hoảng loạn đạp chăn, cả người ngã khỏi giường. Cô một tay vẫn ôm bụng, tay kia ráng chống đỡ cơ thể, từng chút một gắng sức lết ra cửa. Chỉ cần có người xuất hiện, cô sẽ không còn đau đớn nữa, ai truyen les cũng được, chỉ cần người nào đó xuất hiện trước tầm mắt của cô mà thôi.



    "A!!!"


    Gập mạnh người, Lưu Ly trợn mắt khiếp đảm nhìn đáy quần thấm ướt đầy máu. Phía dưới của cô tê tái, ướt át, từng thớ cơ bụng siết chặt lại, bên trong như có thứ gì đó đang xoay tròn, nghiền nát.


    Chết mất. Mình chết mất!


    Môi bị chính mình cắn cho rướm máu, cô quỳ rạp xuống nền gạch lạnh lẽo, chầm chậm đưa lưỡi ra, lợi dụng cơn đau mà cắn mạnh xuống.


    Chết thì đã sao? Phải chịu sự đau đớn này, sống còn để làm gì chứ.


    Lưu Ly nếm được vị tanh tràn trong khoang miệng, như điên như dại mà cười, bàn tay nắm lại không ngừng đấm mạnh vào bụng mình. Chết đi. Chết đi!


    o0o------------o0o


    Lúc cô mở mắt ra, trời vẫn chưa sáng, xung quanh vẫn là căn phòng bệnh cũ, ngăn nắp, sạch sẽ, không có chút hỗn loạn nào, không khác gì những lần trước... Bộ đồ Lưu Ly đang mặc trên người đã được thay doc truyen nguoi lon mới, lưỡi cũng không có cảm giác đau đớn gì. Dù mọi sự xảy ra đều có vẻ kỳ lạ, nhưng không hiểu sao Lưu Ly vẫn chẳng để tâm nhiều.


    Cửa phòng bệnh mở ra, một cô gái với mái tóc đen thẳng dài bước vào. Lưu Ly mừng rỡ, có người đến rồi


    "Cô y tá, trông cô u ám quá đi"


    Lưu Ly nói đùa, nhưng người kia có vẻ không mấy quan tâm, chỉ chậm rãi đi đến ngồi cạnh giường cô.


    Ả ta có nước da trắng bệnh, nhiệt độ cơ thể lúc nào cũng lạnh lẽo. Mái tóc đen huyền dài ngang thắt lưng, nhưng có vẻ cũng chẳng vướng víu gì. Lưu Ly rất sợ gương mặt của người y tá này, hầu như hai người chưa bao giờ nhìn thẳng mặt nhau mà nói chuyện, cho đến hôm nay ả ta chủ động đến ngồi cạnh cô, gương mặt đáng sợ xuất hiện trong tầm mắt, làm cho Lưu Ly luống cuống không biết phải làm sao.


    "Khi nãy tôi lại đau, hẳn là phiền cô lắm"


    Đôi mắt to đen nhìn Lưu Ly chằm chằm, gương mặt xương xẩu nhờ có ánh trăng bên ngoài chiếu vào mà nhìn rõ được từng nếp nhăn. Người này rõ ràng còn rất trẻ, sao làn da lại có thể bị lão hóa đến mức này? Giống như... giống như chỉ là một lớp da đắp lên khung xương thôi, cả thịt và cơ đều không có... Cố gắng lảng tránh ánh mắt tối tăm kia, Lưu Ly gượng gạo đặt tay lên bụng mình, nhíu mày như đang cố nhớ ra thứ gì đó quan trọng
    Lưu ý: Bạn phải Đăng nhập để có thể xem đầy đủ đề thi, tài liệu.

Chia sẻ trang này